“The Running Man” – Cuộc săn người trong thời đại của truyền thông và tuyệt vọng
Với bản làm lại “The Running Man”, đạo diễn Edgar Wright – người nổi tiếng qua “Shaun of the Dead”, “Hot Fuzz” và “Baby Driver” – mang đến một phiên bản đầy năng lượng, gai góc và tăm tối hơn của tiểu thuyết Stephen King. Bộ phim như một cuộc đua không ngừng nghỉ, vừa choáng ngợp bởi nhịp độ dồn dập, vừa khiến người xem thở hổn hển vì sự tàn nhẫn của thế giới mà nó phơi bày.
Khi con người bị biến thành “mồi” cho khán giả
Nhân vật trung tâm là Ben Richards (do Glen Powell thủ vai) – một người đàn ông thất nghiệp, sống cùng vợ Sheila (Jayme Lawson) và đứa con nhỏ bệnh tật trong căn hộ chật chội. Khi bế tắc vì không đủ tiền chữa bệnh cho con, Ben buộc phải tham gia vào chương trình truyền hình “The Running Man” – nơi người chơi phải chạy trốn các sát thủ được thuê để giết họ, trong khi mọi hành động đều được phát sóng trực tiếp cho khán giả say máu theo dõi.

Chương trình được dẫn dắt bởi Bobby T (Colman Domingo) – một MC hoa mỹ và tàn nhẫn, cùng nhà sản xuất quyền lực Dan Killian (Josh Brolin). “The Running Man” là đỉnh cao của giải trí đen tối: nơi khán giả được thưởng tiền khi tố giác người chơi, và nơi cái chết trở thành trò tiêu khiển hợp pháp.
Một xã hội sụp đổ trong tiếng cười
Wright và biên kịch Michael Bacall khéo léo đặt câu chuyện trong một tương lai không xa, nơi nền dân chủ đã mục ruỗng thành độc tài doanh nghiệp, và nghèo đói là căn bệnh truyền nhiễm. Bối cảnh phim phủ đầy sắc xám của đô thị công nghiệp, nơi niềm tin và đạo đức đã bị thay thế bằng sự sùng bái truyền hình và ứng dụng kiếm tiền bằng… phản bội.
Glen Powell mang đến cho Ben Richards một năng lượng giận dữ, bốc đồng và tuyệt vọng – một người hùng bất đắc dĩ, vừa là nạn nhân của hệ thống, vừa là kẻ bị chính xã hội nghiền nát. Dẫu vậy, nhân vật này chưa đủ chiều sâu để khiến khán giả thực sự đồng cảm; Wright dường như quá mải mê giữ nhịp phim nhanh đến mức những khoảnh khắc cảm xúc bị trôi qua chóng vánh.
Tốc độ, âm nhạc và sự khéo léo của Edgar Wright
Như thường lệ, Wright thể hiện đẳng cấp trong kỹ thuật dựng phim và nhịp điệu hình ảnh. Các montage thông tin được dàn dựng sắc bén như “Hot Fuzz”, âm nhạc do Kirsten Lane tuyển chọn tràn ngập những bản “deep-cut” retro, còn phần cắt dựng của Paul Machliss khiến mỗi cảnh rượt đuổi, mỗi cú đánh đều như nổ tung trên màn ảnh.
Tuy nhiên, chính sự hoàn hảo trong mặt hình thức lại khiến bộ phim trở nên lạnh lùng. Wright hiếm khi cho khán giả một khoảnh khắc thở – một nhịp dừng để hiểu hơn về con người sau lớp bụi bặm và bạo lực. Các nhân vật phụ – từ tay buôn vũ khí (William H. Macy), gã hacker (Michael Cera) đến podcaster đấu tranh (Daniel Ezra) – đều có tiềm năng nhưng bị lướt qua vội vã.
Phản kháng hay tái lập?
“The Running Man” rõ ràng muốn trở thành một lời cảnh tỉnh xã hội – phê phán sự tha hóa, bất công, và nền văn hóa truyền thông tàn nhẫn. Bộ phim gợi nhớ tinh thần châm biếm đen tối của “RoboCop” hay “Starship Troopers”, nơi chủ nghĩa tiêu dùng và bạo lực được biến thành trò giải trí.
Nhưng giữa lý tưởng và hiện thực, phim lại mắc kẹt. Wright muốn khơi gợi hy vọng rằng sự phản kháng có thể thay đổi thế giới, nhưng những gì khán giả thấy chỉ là một đám đông ngu muội, bị thôi miên bởi màn hình. Thông điệp phản kháng vì thế trở nên yếu ớt – giống như một sản phẩm được gói ghém hoàn hảo để bán trong chính cái hệ thống mà nó muốn đả phá.

Phiên bản “The Running Man” của Edgar Wright là một tác phẩm điện ảnh vừa mãn nhãn vừa mâu thuẫn: tràn đầy phong cách, tốc độ và kỹ năng kể chuyện, nhưng lại thiếu đi sự đồng cảm và sức nặng cảm xúc. Nó cho ta thấy một thế giới thối nát đến mức con người phải chạy để được sống – nhưng khi ánh đèn sân khấu tắt, câu hỏi vẫn còn đó: Liệu chúng ta có thực sự khác gì họ – những khán giả đang cổ vũ cho nỗi đau của người khác?
Đánh giá: ★★★☆☆ (3/5)
Một bộ phim giải trí mạnh mẽ, thông minh về mặt kỹ thuật, nhưng chưa đủ “chạy” sâu vào trái tim người xem.


