Review Phim Cứu – Send Help

 

Vừa được vinh danh với một ngôi sao trên Đại lộ Danh vọng Hollywood, Rachel McAdams từ lâu đã là gương mặt được yêu mến cả trong giới làm phim lẫn với khán giả đại chúng. Cô chưa bao giờ bị xem là diễn viên bị đánh giá thấp, nhưng chính sự kín tiếng, điềm đạm và không ồn ào lại khiến người ta đôi khi quên mất biên độ diễn xuất đáng nể mà McAdams đã thể hiện qua hàng loạt tác phẩm, từ Mean Girls, The Notebook cho tới Spotlight, Midnight in Paris hay mùa hai của True Detective. Dù sự nghiệp phong phú là vậy, cô mới chỉ có một đề cử Oscar, cho Spotlight.

review-phim-send-help-rachel-mcadams

Và rồi Send Help tựa Việt Cứu xuất hiện. Bộ phim kinh dị – sinh tồn pha hài đen của đạo diễn Sam Raimi không chỉ là một trong những tác phẩm giải trí nhất trong vài năm trở lại đây, mà còn có thể là màn trình diễn xuất sắc nhất sự nghiệp của Rachel McAdams. Đẫm máu, điên rồ, đầy những cú bẻ lái khó đoán, Send Help giống như một bản phối méo mó nhưng thú vị giữa Swept Away, Six Days, Seven NightsTriangle of Sadness (dù kịch bản đã được phát triển từ trước và mọi điểm tương đồng chỉ là trùng hợp).

Kịch bản của Damian Shannon và Mark Swift vừa sắc sảo vừa hài hước, khéo léo lồng ghép những nhận xét châm biếm về nạn kỳ thị giới tính nơi công sở và mối quan hệ độc hại giữa một ông sếp nam tự mãn với nữ nhân viên giỏi giang nhưng bị xem nhẹ. Tuy nhiên, trên hết, Send Help là một chuyến tàu lượn đúng chất Sam Raimi: nôn mửa dữ dội, máu me bắn tung tóe, dây thừng nhuốm đỏ và những cảnh phim vượt xa mọi logic thông thường, khiến khán giả không ít lần tự hỏi liệu đây là ác mộng hay là sự thật.

review-phim-cuu

Rachel McAdams vào vai Linda Liddle – một quản lý thuộc phòng Kế hoạch & Chiến lược của một tập đoàn lớn mang dáng dấp Fortune 500. Linda luôn tỏ ra quá mức vui vẻ, nói chuyện oang oang và có phần kém duyên trong giao tiếp xã hội. Nhờ diễn xuất hình thể thuyết phục cùng tạo hình cố tình “dìm hàng”, McAdams khiến khán giả nhanh chóng tin vào nhân vật này. Linda từng được hứa hẹn thăng chức phó chủ tịch, nhưng sau khi CEO qua đời, quyền lực rơi vào tay Bradley (Dylan O’Brien) – cậu con trai gia trưởng, háo danh và đầy định kiến. Bradley thẳng thừng phủ nhận năng lực của Linda, rồi miễn cưỡng mời cô tham gia chuyến công tác tới Thái Lan như một cách xoa dịu… và cũng là lúc thảm họa bắt đầu.

Một cơn bão kinh hoàng xé toạc chiếc máy bay, giết chết toàn bộ hành khách theo cách vừa rùng rợn vừa đen tối đến buồn cười, chỉ trừ Linda và Bradley. Cả hai dạt vào một hòn đảo hoang nhỏ giữa Vịnh Thái Lan. Linda, với kinh nghiệm sinh tồn từng được gợi ý qua những kỷ vật du lịch mạo hiểm và băng thử vai chương trình Survivor, tỏ ra vô cùng hữu dụng. Ngược lại, Bradley – kẻ quen sống trong nhung lụa, mê golf và giày nhung không tất – hoàn toàn bất lực, lại còn bị thương nặng ở chân.

send-help-was-originally-danh-gia

Khi Linda săn bắt, tìm thức ăn, dựng chỗ trú và chăm sóc Bradley, mối quan hệ quyền lực giữa họ liên tục đảo chiều. Bộ phim nhiều lần khiến người xem tưởng rằng mình đã đoán được hướng đi câu chuyện, chỉ để rồi ngay lập tức lật ngược thế cờ và đẩy mọi thứ vào hỗn loạn đầy khoái cảm. Từ một nhân viên mờ nhạt nơi văn phòng, Linda dần “nở rộ” trên đảo hoang, trong khi Bradley vẫn là một kẻ ái kỷ, nhưng buộc phải thừa nhận rằng anh ta không thể sống sót nếu thiếu Linda.

Sam Raimi tiếp tục cho thấy sở trường trong việc kết hợp hiệu ứng thực tế với CGI, dù đôi lúc kỹ xảo trông giả đến mức có chủ ý, như một sinh vật hoang dã phi thực tế chẳng kém Cocaine Bear. Song chính diễn xuất ngày càng nhiều lớp lang của McAdams và O’Brien mới là yếu tố giữ khán giả căng thẳng đến phút cuối, khi ta không chắc nên đứng về phía ai – hay không đứng về phía ai cả. Bộ phim còn mang đến một trong những cú jump-scare đáng nhớ nhất trong thời gian dài, đủ để khiến người xem lạnh sống lưng.

Khẩu hiệu của Survivor là “Outwit. Outlast. Outplay.” Với Send Help, có lẽ phương châm ấy cần được cập nhật thành: “Outwit. Out-Slash. Out-Slay.”

 

 

Content Protection by DMCA.com