Review Phim “Fear Street: Prom Queen” (2025)

fear-street-danh-gia-phim

Sau thành công đáng chú ý của bộ ba phim “Fear Street” năm 2021, Netflix trở lại với “Fear Street: Prom Queen”, một phần độc lập lấy cảm hứng từ tiểu thuyết cùng tên năm 1992 của R.L. Stine. Bộ phim, lấy bối cảnh năm 1988 tại thị trấn bị nguyền rủa Shadyside, cố gắng tái hiện không khí kinh dị tuổi teen của thập niên 80 nhưng lại sa lầy vào những lối mòn quen thuộc, thiếu đi sự sáng tạo và sức hút từng làm nên dấu ấn của các phần trước.

Cốt truyện: Công thức quen thuộc, thiếu đột phá

“Fear Street: Prom Queen” xoay quanh mùa prom tại trường trung học Shadyside, nơi nhóm “Wolfpack” – những cô gái nổi tiếng dẫn đầu bởi Tiffany Falconer (Fina Strazza) – cạnh tranh khốc liệt cho danh hiệu Nữ hoàng Prom. Lori Granger (India Fowler), một cô gái bị cô lập vì tin đồn về người mẹ (Joanne Boland) từng bị nghi giết chồng, bất ngờ tham gia cuộc đua. Tuy nhiên, khi các ứng cử viên lần lượt biến mất một cách bí ẩn, prom biến thành một đêm kinh hoàng với sự xuất hiện của một kẻ sát nhân đeo mặt nạ, khoác áo MƯA ĐỎ.

fear-street-phim-netflix

Bộ phim cố gắng gợi lại tinh thần của các phim kinh dị thập niên 80 như “Prom Night” hay “I Know What You Did Last Summer”, với hình ảnh kẻ sát nhân trong bộ đồ gợi nhớ đến cả “Squid Game”. Tuy nhiên, cốt truyện thiếu sự sáng tạo, chỉ lặp lại các mô-típ quen thuộc như sự ganh đua tuổi teen, những màn giết chóc đẫm máu, và một cái kết dễ đoán. Không tận dụng được di sản phong phú của bộ ba phim trước, “Prom Queen” gần như bỏ qua yếu tố siêu nhiên và lời nguyền Shadyside, khiến nó giống một bộ phim kinh dị độc lập hơn là một phần của thương hiệu.

Diễn xuất: Điểm sáng le lói giữa kịch bản yếu

India Fowler thể hiện khá tròn vai Lori Granger, một “final girl” điển hình với vẻ ngoài dễ mến nhưng thiếu chiều sâu do kịch bản không khai thác tốt. Suzanna Son, trong vai Megan – bạn thân yêu thích phim kinh dị của Lori – là điểm sáng hiếm hoi, mang đến năng lượng hài hước và chút sắc thái độc đáo, đặc biệt với tạo hình tomboy tại prom. Tuy nhiên, ngay cả Son cũng không thể cứu vãn một cốt truyện thiếu điểm nhấn. Fina Strazza thủ vai Tiffany, cô gái dẫn đầu nhóm “Wolfpack”, nhưng nhân vật của cô quá một chiều, chỉ dừng lại ở mức ác nữ quen thuộc mà không để lại ấn tượng lâu dài.

fear-street-prom-queen-phim-kinh-dị

Dàn diễn viên phụ, bao gồm những cái tên kỳ cựu như Katherine Waterston, Chris Klein (vai cha mẹ của Tiffany) và Lili Taylor (vai phó hiệu trưởng), gần như bị lãng phí. Các vai diễn này thiếu đất diễn và không được phát triển, khiến khán giả khó cảm nhận được sự liên kết với câu chuyện.

Đạo diễn và phong cách: Nhạt nhòa và thiếu căng thẳng

Đạo diễn Matt Palmer, từng được biết đến với “Calibre” – một phim kinh dị tâm lý đầy kịch tính, dường như không thể tái hiện được phong độ trong “Prom Queen”. Không giống như Leigh Janiak – người đã mang đến sự cân bằng giữa hoài cổ và sáng tạo trong bộ ba phim trước – Palmer thiếu sự tinh tế trong việc xây dựng không khí kinh dị hay dàn dựng các cảnh giết chóc. Các màn giết người, dù đẫm máu với hiệu ứng thực tế ấn tượng (như cảnh sử dụng máy cắt giấy), lại thiếu sự căng thẳng và bất ngờ cần thiết để gây ám ảnh. Một số cảnh, như vụ giết người bằng máy cắt bánh mì trong bộ ba trước, vẫn được nhắc đến như điểm nhấn vượt xa những gì “Prom Queen” đạt được.

fear-street-danh-gia-phim-2

Bối cảnh thập niên 80 được tái hiện qua những bài hát kinh điển của Billy Idol, Duran Duran hay Rick Astley, cùng với thời trang sặc sỡ và phong cách quay phim hơi mờ để gợi nhớ VHS. Tuy nhiên, những yếu tố này lại quá lạm dụng, biến bộ phim thành một bản sao rẻ tiền của thời đại hơn là một tác phẩm thực sự thấm đẫm tinh thần hoài cổ.

Đánh Giá Của NextPhim

“Fear Street: Prom Queen” là một nỗ lực đáng thất vọng trong việc tiếp nối thương hiệu kinh dị đầy tiềm năng của Netflix. Dù vẫn giữ được một số yếu tố giải trí với máu me và không khí thập niên 80, bộ phim không thể sánh ngang với sự sáng tạo và sức hút của bộ ba phim trước đó. Nó giống như một bộ phim kinh dị tuổi teen thông thường, thiếu đi sự táo bạo hay chiều sâu để tạo nên dấu ấn riêng. Với những khán giả yêu thích thể loại slasher nhẹ nhàng, bộ phim có thể là một lựa chọn tạm ổn để giết thời gian, nhưng với người hâm mộ “Fear Street”, đây là một chuyến trở lại Shadyside đáng quên.

 

Content Protection by DMCA.com