Việc tạo ra một phần tiếp theo thỏa mãn khán giả cho một bộ phim kinh dị đã quá thành công và trở thành hiện tượng trên mạng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Thế nhưng, M3GAN làm nên cơn sốt không hẳn vì yếu tố kinh dị nghiêm túc, mà chính là sự “lưng chừng” giữa nghiêm túc và tự trào. Có lúc, phim tỏ ra như một tác phẩm kinh dị chính thống (dù không mấy thuyết phục), có lúc lại “tự biết mình đang hài hước” và tự giễu. Giờ đây, đạo diễn Gerard Johnstone quay lại với M3GAN 2.0 – một phần phim mang đậm tinh thần tự giễu của phần trước, nay được tiếp thêm sức mạnh từ hiệu ứng mạng xã hội.
Và quả thật, M3GAN 2.0 phục vụ đúng đối tượng khán giả của mình – từ những phân cảnh múa hát “làm màu” cho đến các màn trình diễn mang tính giễu nhại, tất cả đều nhằm tạo tiếng cười. Phim hài hước, dù đôi lúc hơi “rẻ tiền”, và lần này thì không còn giấu giếm sự không nghiêm túc của nó nữa.
Nếu phần đầu còn đan xen giữa hài và kinh dị, thì M3GAN 2.0 gần như không còn yếu tố kinh dị. Thay vào đó, phim chuyển hẳn sang thể loại hành động – khoa học viễn tưởng với chút yếu tố gián điệp. Ngay từ đầu phim, không khí đã giống một bộ phim của CIA, khi khán giả được dẫn tới khu vực biên giới Iran – Thổ Nhĩ Kỳ để gặp AMELIA (Ivana Sakhno) – một phiên bản “glambot” mang dáng dấp M3GAN nhưng được thiết kế như vũ khí quân sự. Với trí thông minh bán nhân tạo và động cơ riêng, cô giết người để trốn khỏi sự kiểm soát của chính phủ Mỹ và bắt đầu hành trình chiếm quyền điều khiển trí tuệ nhân tạo trên toàn nước Mỹ.
Cady (Violet McGraw) giờ đã là một thiếu niên 12 tuổi đầy nổi loạn, còn Gemma (Allison Williams) trở thành gương mặt đại diện cho phong trào chống lại công nghệ. Trong một buổi diễn thuyết kiểu TEDTalk, cô thậm chí tuyên bố: “Bạn sẽ không đưa cocaine cho con mình. Vậy sao lại đưa cho chúng một chiếc smartphone?”. Gemma kiên quyết không chế tạo robot lần nữa, bất chấp lời đề nghị từ tỷ phú công nghệ người Anh – Alton Appleton (Jemaine Clement). Nhưng khi AMELIA xâm nhập vào hệ thống điện toán đám mây mà ông ta nắm giữ phần lớn quốc gia, âm mưu giành quyền kiểm soát toàn bộ nước Mỹ bắt đầu lộ rõ.
Trong lúc đó, FBI truy đuổi Gemma vì cho rằng cô là người đứng sau sự nổi loạn của AMELIA. Và đây cũng là lúc người ta phát hiện ra rằng dù thân xác của M3GAN đã bị tiêu hủy, nhưng trí tuệ của cô vẫn tồn tại trên đám mây, âm thầm theo dõi Gemma và Cady suốt thời gian qua. Cuối cùng, trận chiến không thể tránh khỏi giữa AMELIA và M3GAN 2.0 nổ ra – kèm theo đó là một màn “makeover” đầy hài hước với kéo dài chân và tăng lực chiến.
M3GAN 2.0 đẩy mọi thứ lên một tầm cao mới: nhiều lời thoại châm biếm hơn, số lượng người chết nhiều hơn, và vẫn giữ nguyên chất giễu cợt của M3GAN (Jenna Davis). Tuy các cảnh giết chóc sáng tạo hơn, phim lại hạn chế máu me rõ rệt – có lẽ để giữ mức đánh giá PG-13. Điều này không đáng phàn nàn, nhưng nếu phim dám trưởng thành cùng nhân vật chính và bước vào lãnh địa “tàn sát thật sự”, chắc chắn sẽ hấp dẫn hơn nhiều.
Bộ phim cũng nêu ra luận điểm về mối nguy từ chế độ tài phiệt trí tuệ nhân tạo – khi những ông lớn công nghệ vừa có tiền, vừa có quyền lực điều khiển AI. Dù ý tưởng rất thời sự, thông điệp này lại chỉ là cái cớ để thúc đẩy cốt truyện chứ không thực sự dẫn dắt nó, và cái kết diễn ra đúng như dự đoán. Thời lượng hai tiếng cũng khiến phim kéo dài quá mức cần thiết, với nhiều tuyến truyện phụ mờ nhạt và các khoảng nghỉ dùng để chèn thêm vài câu đùa.
Tóm lại, M3GAN 2.0 không đặt mục tiêu gì quá cao ngoài việc gây cười và “khoe mẽ”, và nó hoàn thành điều đó khá tốt. Bộ phim hoành tráng hơn, nhưng chưa chắc tốt hơn – mang đến đúng những gì fan của M3GAN mong đợi. Tuy nhiên, tiềm năng lớn hơn nhiều đã bị hy sinh cho sự lan truyền dễ dãi trên mạng xã hội. Giữa hài hước và chiều sâu không nhất thiết phải loại trừ nhau, nhưng lần này, sự dễ dãi lại chiếm ưu thế.




