Trong vài năm gần đây, điện ảnh kinh dị ngày càng bị ám ảnh bởi những bất ổn tâm lý và sự méo mó trong các mối quan hệ thời đại internet. Obsession của đạo diễn trẻ Curry Barker là ví dụ điển hình cho xu hướng đó — một bộ phim kinh dị tâm lý vừa khó chịu, vừa tàn nhẫn, khai thác trực diện văn hóa “nice guy” độc hại đang tồn tại ngày càng phổ biến trên mạng xã hội.
Nhân vật trung tâm của phim là Bear (Michael Johnston), một chàng trai nhút nhát, sống khép kín và luôn âm thầm yêu cô bạn thân Nikki do Inde Navarrette thủ vai. Bear đại diện cho kiểu đàn ông tưởng như vô hại: lịch sự, tốt bụng, luôn kìm nén cảm xúc vì sợ phá hỏng tình bạn. Nhưng phía sau vẻ ngoài đó là sự ám ảnh và nhu cầu sở hữu ngày càng méo mó.
Mọi thứ bắt đầu vượt khỏi kiểm soát khi Bear vô tình sử dụng một món đồ kỳ lạ để ước rằng Nikki sẽ “yêu mình hơn bất cứ điều gì trên đời.” Điều ước thành hiện thực, nhưng theo cách kinh hoàng nhất có thể.
Phiên bản Nikki quay trở lại không còn là cô gái thông minh, sắc sảo trước đây. Cô trở nên vô hồn, mất kiểm soát, lúc thì như bị thôi miên, lúc lại rơi vào những cơn bùng nổ điên loạn và bạo lực. Bộ phim liên tục khiến khán giả cảm thấy bất an khi Nikki dường như đang bị mắc kẹt trong chính cơ thể mình, trong khi Bear — dù biết rõ mọi chuyện đang sai lệch — vẫn ích kỷ chấp nhận hiện thực đó chỉ vì cuối cùng anh đã có được tình yêu mình mong muốn.
Điểm đáng sợ nhất của Obsession không nằm ở ma quỷ hay jump-scare truyền thống, mà ở cách nó biến sự chiếm hữu cảm xúc thành một dạng kinh dị tâm lý méo mó. Bộ phim cho thấy tình yêu độc hại đôi khi không xuất phát từ sự căm ghét, mà từ chính nhu cầu được yêu đến mức cực đoan của con người.
Đạo diễn Curry Barker không cố xây dựng một bộ phim kinh dị theo công thức quen thuộc. Thay vào đó, anh tạo ra cảm giác bất ổn bằng nhịp dựng lệch nhịp, những đoạn chuyển cảnh kỳ quặc và bầu không khí luôn khiến người xem có cảm giác “có gì đó không đúng.” Chất liệu YouTube và sketch comedy trong phong cách làm phim của Barker hiện lên rất rõ, khiến Obsession có tiết tấu khác lạ, hỗn loạn và đôi lúc giống như một cơn ác mộng internet được dựng thành phim.
Phim cũng không ngại đẩy mức độ bạo lực lên cực đoan. Nhiều phân cảnh máu me xuất hiện đột ngột và gây sốc, thậm chí một số cảnh được cho là đã phải cắt bớt để tránh nhãn NC-17 tại Mỹ. Tuy nhiên, điều khiến Obsession thực sự ám ảnh lại là khía cạnh cảm xúc: cảm giác bất lực, thao túng và sự tha hóa tinh thần của các nhân vật mới là thứ đọng lại lâu nhất sau khi phim kết thúc.
Diễn xuất của Inde Navarrette là điểm sáng lớn nhất phim. Cô liên tục chuyển đổi giữa hình ảnh nạn nhân đau đớn và một thực thể đáng sợ đầy hỗn loạn, tạo nên nhiều khoảnh khắc vừa đáng thương vừa kinh hoàng. Một số nhà phê bình thậm chí so sánh màn trình diễn của cô với Isabelle Adjani trong Possession — một trong những vai diễn kinh dị tâm lý nổi tiếng nhất lịch sử điện ảnh.
Dù vẫn còn hạn chế trong cách khai thác góc nhìn nữ giới, Obsession vẫn là một tác phẩm kinh dị indie đáng chú ý nhờ sự táo bạo và cách phản ánh rất đúng tinh thần bất ổn của thế hệ internet hiện đại. Đây không phải kiểu phim kinh dị để giải trí nhẹ nhàng, mà là một trải nghiệm khó chịu, hỗn loạn và đầy ám ảnh — đúng như tên gọi của nó.



