“Quán Kỳ Nam”: Tác phẩm đẹp từ sự giản dị, không thể đo bằng phòng vé

Dù đang có nguy cơ rời rạp sớm vì kén khán giả, Quán Kỳ Nam không phải là bộ phim có thể đánh giá bằng con số bán vé. Tác phẩm của đạo diễn Leon Lê không mang nhãn “phim thị trường” hay “phim nghệ thuật” theo nghĩa thông thường, mà là kết tinh của một tình yêu giản dị và chân thành dành cho đời sống.


quan-ky-nam-3

Một cuốn nhật ký bằng điện ảnh

Xem Quán Kỳ Nam giống như đang đọc một cuốn nhật ký – một tự sự chân thật và nhẹ nhàng. Bộ phim kể bằng những chi tiết nhỏ, kín đáo, phác họa cách nhân vật đối đãi với những con người xung quanh và cả những người chỉ hiện hữu qua ký ức.

Không có kỹ xảo gây choáng, không có “mồi câu” giải trí, cũng không cố khoác lên mình một tham vọng nghệ thuật cao siêu để chiều lòng các liên hoan phim. Quán Kỳ Nam chọn cách kể chuyện tinh tế và đầy tiết chế.
lien-binh-phat-quan-ky-nam-1

Hai tâm hồn cô độc giữa Sài Gòn những năm 1980

Lấy bối cảnh TP.HCM thập niên 1980, bộ phim xoay quanh sự kết nối thầm lặng giữa:

Kỳ Nam (Đỗ Thị Hải Yến) – người phụ nữ Bắc di cư, trầm lặng, cô độc và mang nhiều mất mát.

Khang (Liên Bỉnh Phát) – chàng dịch giả trẻ đến thành phố nhận công việc mới, ôm theo những khát vọng riêng.

Họ gặp nhau giữa khu chung cư cũ kỹ, nơi mỗi con người đều đang vật lộn với cuộc sinh tồn thường nhật. Mối quan hệ giữa Kỳ Nam và Khang không ồn ào, không lời tỏ bày, chỉ là hai tâm hồn nhận ra nhau trong những khoảng khắc đời thường.

Thanh lịch trong từng khuôn hình

Điểm nổi bật nhất trong phim là vẻ élégance – sự thanh lịch toát ra từ bối cảnh, con người đến nhịp điệu câu chuyện. Leon Lê và ê-kíp đã biến khu chung cư cũ nát trở thành một không gian đầy chất thơ, nơi những gam màu cũ kỹ của phim nhựa tái hiện vẻ đẹp chân thực mà hình ảnh kỹ thuật số khó đạt được.

Các diễn viên đều diễn tiết chế, không cần thoại triết lý hay lồng tiếng giáo điều. Nội tâm nhân vật hiện lên qua cái nhìn, hơi thở, cử chỉ nhỏ – cho thấy sự tinh tế của người làm phim.

quan-ky-nam-phim-2

Phim không để xem vội

Nhịp phim chậm rãi nhưng hợp lý. Khán giả không còn muốn “xem cho nhanh để biết chuyện gì”, mà thấy như chính mình đang sống trong câu chuyện, lúc là Khang, lúc là Kỳ Nam, lúc hóa thân vào những cư dân trong chung cư.

Phim kể bằng góc nhìn của Khang, từ khi anh đặt chân đến khu tập thể nheo nhóc có quán cơm tháng của Kỳ Nam, cho đến khi anh rời đi – như Hoàng tử Bé ghé thăm một hành tinh rồi tiếp tục hành trình. Leon Lê rõ ràng đã tái hiện tinh thần của câu chuyện cổ tích ấy vào đời sống thường ngày bằng một thứ thôi thúc thuần khiết của người nghệ sĩ.

Âm nhạc – điểm gây tranh luận

Âm nhạc trong phim tạo ra nhiều ý kiến khác nhau. Một số ca khúc cổ được phát từ máy hát đĩa của bác Hảo mang tính hoài niệm, nhưng đôi khi gây khó hiểu cho khán giả trẻ. Đặc biệt, ca khúc cuối phim – được thể hiện bằng giọng nữ kịch tính – có phần “quá mức” so với cảm xúc thầm lặng của hai nhân vật chính. Nhiều người cho rằng một giọng hát trầm lắng, tinh tế hơn sẽ phù hợp với tinh thần của bộ phim.

Dẫu vậy, đây chỉ là cảm nhận cá nhân và không làm giảm đi giá trị của tác phẩm.

Một tuyệt phẩm nhưng không có đất sống ở phòng vé

Quán Kỳ Nam là bộ phim hiếm hoi của điện ảnh Việt được quay hoàn toàn bằng phim nhựa – một lựa chọn tốn kém nhưng mang đến hình ảnh giàu xúc cảm.

Tuy nhiên, trái ngược với chất lượng nghệ thuật, doanh thu phim lại vô cùng khiêm tốn. Tính đến hết ngày 1/12, phim chỉ đạt hơn 1 tỉ đồng, mỗi ngày chỉ có khoảng hai suất chiếu ở các cụm rạp lớn tại Hà Nội và TP.HCM, chủ yếu vào giờ ít người xem.

Nhiều khán giả và người làm nghề bày tỏ tiếc nuối, kêu gọi hỗ trợ để bộ phim không biến mất quá sớm – bởi đây là tác phẩm “đẹp ở mọi khía cạnh”.

 

 

Content Protection by DMCA.com