Review Phim Linh Trưởng – Primate 

 

Primate – Khi xem khỉ xé mặt người lại là một thú vui nguyên thủy khó chối từ

Có một kiểu khoái cảm rất… nguyên thủy chỉ xuất hiện vào đầu năm, khi mùa phim giải thưởng đã rút khỏi rạp, khán giả thì đói những “món ăn nhanh” không cần suy nghĩ. Đó là lúc dòng phim chặt chém đầu năm lên ngôi: đơn giản, gọn nhẹ, không triết lý cao siêu, chỉ có máu me, tiếng hét và cảm giác rùng mình thuần túy. Primate Linh Trưởng– phim mới của đạo diễn Johannes Roberts (Resident Evil: Welcome to Raccoon City) – chính xác là kiểu phim như thế.

Gọn, nhanh, và rất “khỉ”.

Phim chỉ dài chưa đầy 90 phút, đưa khán giả vào rạp rồi tống ra ngoài trong trạng thái vừa rùng mình vừa muốn chửi thề. Cốt truyện mỏng như giấy: dựng đủ mọi tình huống chỉ để một con tinh tinh trông “như thật đến đáng sợ” có thể xé xác những con người ngớ ngẩn theo những cách ngày càng sáng tạo. Và thành thật mà nói, thế là đủ. Bạn còn đòi hỏi gì hơn ở một phim slasher đầu năm?

Primate-2026-review

Nhân vật trung tâm của phim là Ben – con tinh tinh không do Robbie Williams thủ vai (may mắn thay), mà được thể hiện bởi nghệ sĩ chuyển động Miguel Torres Umba. Nhờ kết hợp phục trang, rối cơ học và CGI gần như vô hình, Ben hiện lên vừa đáng sợ vừa… có gì đó rất người. Đôi lúc, trong ánh mắt và cử chỉ của nó vẫn le lói những mảnh nhân tính khiến người xem chần chừ giữa sợ hãi và thương cảm.

Ben không phải con thú hoang từ rừng lao ra. Nó là thú cưng được nhận nuôi, là thành viên trong gia đình của Adam (Troy Kotsur) – một nhà văn nổi tiếng sống trong căn biệt thự triệu đô trên vách đá ngoài khơi Hawaii. Adam là người khiếm thính, giống như Kotsur ngoài đời, và các cuốn sách của ông đều mang cái tên u ám với chữ “Silent” lặp đi lặp lại. Ben từng được người vợ quá cố của Adam – một nhà ngôn ngữ học – dạy ngôn ngữ ký hiệu, và việc giữ Ben bên mình là cách để cả gia đình níu lại ký ức về người mẹ đã mất.

Mọi thứ chỉ thực sự vỡ vụn khi Adam vắng nhà đi ký tặng sách, để lại hai cô con gái Lucy và Erin cùng vài người bạn trẻ. Trong lúc đó, Ben bị một con cầy mangut dại cắn. Bệnh dại phát tác nhanh chóng: sùi bọt mép, sợ nước, mất kiểm soát. Chưa đến nửa tiếng đầu phim, đám thanh niên vô tư kia đã phải vật lộn để giành giật sự sống.

primate-phim-kinh-di-review

Nơi trú ẩn duy nhất của họ là hồ bơi trên vách đá, bởi Ben không biết bơi – một chi tiết vừa ngớ ngẩn vừa hợp lý theo logic phim kinh dị. Thế là cả nhóm bị kẹt đúng nghĩa đen: không đi được, không trốn nổi, không gọi cứu hộ thành công, trong khi con khỉ ngày càng khôn hơn, tàn bạo hơn và biết… chơi đùa với con mồi.

Primate không vòng vo. Ngay phần mở đầu đã cho khán giả “nếm thử” một cảnh xé xác đúng nghĩa để khỏi phải sốt ruột chờ đợi. Dàn nhân vật con người thì khỏi nói: mỏng, ngốc và sinh ra để chết. Johnny Sequoyah mang đến cho Lucy nét lầm lì hơi giống Brie Larson thời chưa nổi, còn lại chỉ là những thân hình trẻ trung, đẹp đẽ được thiết kế để bị cắn, bị xé, bị phanh thây bằng đôi tay khủng khiếp của Ben. Máu me trong phim chủ yếu là hiệu ứng thực, thô ráp và rất đã mắt – cũng như chính con khỉ, đó mới là lý do thực sự để bạn mua vé.

Đạo diễn Roberts và quay phim Stephen Murphy không làm gì quá phô trương, nhưng biết cách tận dụng không gian biệt thự, ánh sáng và góc quay để giữ Ben lẩn khuất ngoài khung hình, khiến mỗi lần nó xuất hiện đều tạo ra cú giật mình thật sự. Âm nhạc synth dày và rền mang đậm ảnh hưởng John Carpenter, đến mức Primate có thể xem là một phiên bản “Halloween… nhiều lông”, với cảnh các cô gái trẻ trốn trong tủ chờ quái vật lảng đi.

Dĩ nhiên, đừng mong đợi chiều sâu. Những suy tư về mất mát, đau buồn hay bi kịch của Ben chỉ được chạm đến rất nhẹ. Ý tưởng “nếu kẻ sát nhân chỉ đơn giản là đang bị bệnh thì sao?” có tiềm năng, nhưng phim không đào sâu. Với Primate, bệnh dại đơn giản là thứ biến bạn thành quỷ dữ, kèm theo trí thông minh đủ để giăng bẫy và hành hạ con mồi. Một kịch bản thông minh hơn có thể làm được nhiều hơn, nhưng cũng có thể khiến bộ phim… kém vui đi.

canh-phim-linh-truong

Rất dễ chê Primate vì nhân vật ngu ngốc, tình huống gượng ép và hàng loạt quyết định khiến người xem muốn hét lên cảnh báo. Nhưng thật lòng mà nói: chẳng phải ta vào rạp để xem họ chết thảm đó sao? Chẳng phải niềm vui của phim slasher nằm ở việc chứng kiến những cái chết ngày càng bẩn thỉu, ngày càng tàn nhẫn đó ư?

Ở một nơi như thế này, cảm giác bị xé mặt… lại thấy sướng.

 

Content Protection by DMCA.com