Review phim THE ODYSSEY (2026): Christopher Nolan tái định nghĩa sử thi Hy Lạp bằng một kiệt tác điện ảnh
Christopher Nolan tiếp tục chứng minh vì sao ông là một trong những đạo diễn xuất sắc nhất thế kỷ 21 với The Odyssey. Thay vì chuyển thể trung thành tuyệt đối sử thi của Homer, Nolan tạo nên một tác phẩm vừa quen thuộc vừa mới lạ, biến câu chuyện hàng nghìn năm tuổi thành một thiên sử thi điện ảnh giàu cảm xúc, đầy tham vọng và mang đậm dấu ấn cá nhân.
Ngay từ những phút đầu, bộ phim đã cho thấy đây không đơn thuần là hành trình trở về quê hương của Odysseus. Nolan mở đầu bằng một người kể chuyện đứng giữa đại sảnh yến tiệc, như lời nhắc rằng mọi truyền thuyết đều được tạo nên từ những câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ. Chính cách tiếp cận này giúp The Odyssey trở thành bộ phim không chỉ nói về chiến tranh hay thần thoại, mà còn khám phá sức mạnh của những câu chuyện trong việc định hình lịch sử và con người.
Điểm thú vị là Nolan không ngần ngại kết hợp nhiều nguồn tư liệu khác nhau ngoài nguyên tác của Homer. Câu chuyện về Con ngựa thành Troy – vốn không xuất hiện trực tiếp trong The Odyssey – được đưa lên màn ảnh với góc nhìn hoàn toàn mới. Hình ảnh con ngựa khổng lồ nửa chìm dưới cát, cùng những chiến binh Hy Lạp bị nhốt bên trong nhiều ngày trước khi được kéo vào thành Troy, tạo nên cảm giác chân thực và căng thẳng hơn rất nhiều so với những gì khán giả từng biết.
Bộ phim vẫn giữ nguyên cốt lõi về vị vua xứ Ithaca, Odysseus (Matt Damon), người phải mất 20 năm để tìm đường trở về với người vợ Penelope (Anne Hathaway) và con trai Telemachus (Tom Holland). Tuy nhiên, Nolan mở rộng câu chuyện bằng cách pha trộn các sự kiện từ The Iliad, The Aeneid cùng nhiều bản dịch hiện đại, tạo nên một “vũ trụ Odysseus” phong phú nhưng vẫn mạch lạc.
Một trong những điểm mạnh nhất của phim nằm ở cấu trúc kể chuyện. Thời gian không còn được trình bày theo trình tự tuyến tính mà liên tục đan xen giữa quá khứ, hiện tại và ký ức. Dưới bàn tay của Nolan và biên tập Jennifer Lame, mỗi lần một sự kiện được nhắc lại đều mang thêm ý nghĩa mới, khiến hành trình của Odysseus giống như những mảnh ký ức đang dần ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Dàn nhân vật thần thoại cũng được khai thác đầy sáng tạo. Athena (Zendaya), Calypso (Charlize Theron), Circe (Samantha Morton), Cyclops, Scylla hay các Siren đều xuất hiện với những cách diễn giải mới mẻ. Đặc biệt, Samantha Morton mang đến một trong những màn trình diễn đáng sợ nhất bộ phim với vai nữ phù thủy Circe, trong khi Robert Pattinson biến Antinous thành một phản diện vừa lịch thiệp vừa đáng ghét.
Việc lựa chọn diễn viên đa sắc tộc từng gây tranh cãi, đặc biệt khi Lupita Nyong’o đảm nhận vai Helen thành Troy. Tuy nhiên, Nolan không hướng đến việc tái hiện lịch sử theo nghĩa đen mà coi thần thoại Hy Lạp là di sản văn hóa chung của nhân loại. Chính cách tiếp cận cởi mở này khiến thế giới trong phim trở nên phổ quát hơn thay vì bị giới hạn bởi màu da hay quốc tịch.
Về mặt kỹ thuật, The Odyssey tiếp tục là minh chứng cho tình yêu của Nolan với điện ảnh quay phim truyền thống. Những trận chiến, cảnh biển khơi, con ngựa thành Troy hay sự sụp đổ của các công trình khổng lồ đều mang trọng lượng vật lý rõ rệt. Mọi thứ đều tạo cảm giác có thật, giúp khán giả như có thể ngửi thấy mùi muối biển, máu và khói lửa chiến tranh.
Quan trọng hơn cả, mọi yếu tố kỹ thuật đều phục vụ cho câu chuyện. Nolan không thần thánh hóa Odysseus mà xây dựng ông như một con người phức tạp: anh hùng, thông minh nhưng cũng đầy kiêu ngạo, sẵn sàng phá vỡ những nguyên tắc của chính mình khi cần thiết. Bộ phim đặt ra câu hỏi liệu những bi kịch mà Odysseus phải gánh chịu đến từ sự trừng phạt của các vị thần hay chính từ những tội lỗi ông gây ra trong chiến tranh.
Phần kết của phim vừa hoành tráng vừa sâu lắng, không đưa ra lời giải thích hay thông điệp áp đặt. Thay vào đó, Nolan để khán giả tự đối diện với những lựa chọn của Odysseus và suy ngẫm về cái giá của chiến thắng, sự chuộc lỗi cũng như bản chất phức tạp của con người.
Đánh giá: The Odyssey không chỉ là một bom tấn thần thoại quy mô lớn mà còn là một tác phẩm điện ảnh giàu chiều sâu về ký ức, chiến tranh, Định Mệnh và bản chất con người. Với cách kể chuyện táo bạo, hình ảnh choáng ngợp và dàn diễn viên xuất sắc, đây xứng đáng là một trong những bộ phim ấn tượng nhất trong sự nghiệp của Christopher Nolan.







