Cá Mập Siêu Bạo Chúa – The Meg kể câu chuyện về cuộc đối đầu gay cấn giữa người giải cứu chuyên nghiệp Jonas Taylor cùng với cá mập khổng lồ Megalodon – loài cá mập tưởng chừng đã bị tuyệt chủng hàng triệu năm trước. Lúc đang thi hành nhiệm vụ, Jonas cùng với đồng đội của mình bị tấn công bởi một con cá mập khổng lồ vô cùng dữ tợn và nguy hiểm năm năm trước. Cuộc tấn công này làm một nửa con người trên thuyền bỏ mạng, còn Jonas quá chán nản. Anh bị mất việc, mất cả hôn nhân và chỗ đứng. Chả ai tin những gì anh kể lại về sinh vật khủng khiếp đã tuyệt chủng triệu năm về trước kia. Để rồi, khi chìm đắm trong nỗi sợ hãi và thất vọng,Thế rồi khi cơ hội đến, anh phải chiến đấu với nó để giải cứu vợ cũ của mình.
Kịch bản
Bộ phim có kết cấu 3 hồi mất cân đối khi mà riêng hồi 2 của câu chuyện dài lê thê, làm mất tính cân đối mà một kịch bản cấu trúc 3 hồi nên có. Điều này là do tuyến nhân vật phụ hơi nhiều, đạo diễn buộc phải chia đều khung thời gian và đất diễn cho họ.
Trong một bộ phim mà “nhân vật phản diện” lại là một con cá mập siêu bạo chúa thế này, thường sẽ báo trước một tổn thương thật lớn nhưng lại đến từ từ, có nghĩa là từng người một trong đoàn ra đi, người trước nối tiếp người sau, người này hy sinh cho người kia, những câu chuyện thương tâm, làm mủi lòng khán giả từ từ xuất hiện, với tác dụng chính: đẩy mạch chuyện đến một cao trào và khiến nhân vật chính phải thực sự hành động để chống lại vấn đề lúc đó – Con cá mập bạo chúa Megalodon, tưởng chừng như đã tuyệt chủng từ thời tiền sử. Đây cũng là vai trò chính của hồi hai trong cấu trúc ba hồi khi kể chuyện.
Không, bởi những điều mình kể trên được làm khá hời hợt, nó giống như “tóm tắt lại cho khán giả” biết sự việc chứ không thực sự lồng vào đó những câu chuyện phụ (hay còn gọi là sub-plot) để bộ phim thêm phần cảm xúc. Ý mình là, đúng là có tổn thương, nhưng kịch bản không cho chúng ta cơ hội được hòa mình vào dòng cảm xúc bi thương đáng lẽ ra nên có, xuất phát từ câu chuyện của tuyến nhân vật phụ. Chúng ta chẳng hiểu vì sao nhân vật phụ A lại hy sinh cho nhân vật phụ B, tại sao nhân vật C lại nhất định phải chết (dù biết tác dụng là để gây thương tâm cho nữ nhân vật chính của chúng ta do Lí Băng Băng thủ vai) nhưng thực ra sau sự hy sinh của ông, Suyin (Lí Băng Băng) cũng không thể hiện bất kì sự căm thù, muốn báo thù cho C nào đối với The Meg. Không có sub-plot nào giải thích cho những câu hỏi ở trên. Cũng có những cái chết được “hài hước hóa” để giúp bộ phim khẳng định lại thể loại của nó: hài hành động, giật gân thì nhất định là không có rồi nhé. Cũng vì nhân vật của họ được khá mờ nhạt trong cả câu chuyện thành ra mình cũng không nhớ được tên của ai, đành phải gọi họ là A, B, C. Tổn thương trong phim không gây cảm xúc được khán giả thì đã đành, đằng này đến cả nhân vật Jonas của chúng ta cũng không có bất kì biểu hiện gì của việc đau xót trước sự bỏ mạng của đoàn nghiên cứu. Xuyên suốt cả phim, anh chỉ có một biểu cảm duy nhất: ngầu. Chúng ta chỉ biết nhân vật chính có thương tiếc, vì lời thoại của phim “kể” là vậy, chứ cảm nhận thì khó có thể. Qủa là một sự đáng tiếc cho dàn diễn viên quy tụ nhiều người nổi tiếng như Winston Chao, Rainn Wilson, Cliff Curtis, và Robert Taylor, khi đất diễn thì vẫn có nhưng nhân vật lại không được thể hiện đúng như mong đợi.
Ở cuối hồi ba, ta cũng không thấy được bất kì sự thay đồi nào trong con người của nhân vật chính, ngoài việc anh được giải nỗi oan “bỏ lại 11 người” 5 năm trước, và có thêm một nhân duyên mới với cô tiến sĩ người Trung Quốc. Trong khi ban đầu, Jonas chấp nhận tham gia cuộc giải cứu này chỉ vì vợ cũ của anh, và cả phim nhân vật của cô lại không có bất kì tiến triển gì quan trọng với Jonas, cô hoàn toàn bị lãng quên ở cuối phim. Điều này, và vô số điều khác, khiến phim mất đi tính logic. Hay ta không nên trông chờ tính logic của một bộ phim hài hành động, thích tự châm biếm chính mình? Vậy thì phải nói thêm, các phân đoạn hài của phim không nhiều, và phần hài cũng không thực sự đỉnh cao như mong đợi. Quay lại với vai trò của hồi ba, mình muốn trích dẫn một câu thoại này, được rút ra từ ngay chính bộ phim hành động vừa công chiếu 2 tuần trước đó, Mission Impossible: Fallout.
Chú cá mập trong Cá mập siêu bạo chúa được hứa hẹn sẽ gây ra tổn thương rất lớn, đằng này The Meg quét qua một bãi biển đầy người nhưng lại không giết bất cứ một ai. Vậy theo logic ở trên, nếu tổn thương gây ra ít ỏi, vậy thái bình ở cuối phim thực ra cũng tương xứng. Nếu đây là tính logic mà bộ phim hướng đến, vậy thì chỉ khổ khán giả không có cơ hội được thở phào nhẹ nhõm khi The Meg bị tiêu diệt rồi.
Kết luận: Đi xem những bộ phim thế này, có lẽ không nên giữ thái độ nghiêm túc quá làm gì, như vậy sẽ gây ức chế. The Meg đã làm không tốt ở việc xây dựng nhân vật, cách kể chuyện dài dòng và cấu trúc ba hồi mất cân đối, một cách không cần thiết.
Diễn xuất
Trước khi đưa ra cảm nghĩ của về diễn xuất của các diễn viên, ở đây ta chỉ đưa ra quan điểm với hai nhân vật chính. Vì các nhân vật còn lại không thể hiện được gì nhiều mà nhận xét.
Như mình đã nói ở trên, vì cả phim nhân vật Jonas của chúng ta chỉ cần ngầu, vậy nên tất cả các phân cảnh giải cứu của anh, phân cảnh bơi lội hay nói chuyện đều rất đẹp mắt. Kịch bản của The Meg đã mang đến cho nhân vật của Statham một tầm vóc người hùng biển sâu, nhưng lại không mang chất riêng gì của người vận chuyển, được thể hiện từ những phim trước mà Jason từng đóng. Có nghĩa là, nếu ta thay Statham bằng bất kì diễn viên nào khác, họ đều có thể vào vai Jonas Taylor này được. Statham không mang chất láu lỉnh thông minh của Taron Egerton, không đặt gia đình là trên hết như Dwayne The Rock Johnson, cũng không đẹp trai đào hoa như Tom Cruise. Có lẽ Jason Statham cần có một chiến lược bài bản hơn, tỉnh táo hơn trong việc chọn kịch bản nếu anh muốn thông qua các nhân vật mình thủ vai, để khắc họa rõ hơn hình ảnh và cá tính của anh trong lòng khán giả. Bởi khắc họa hình ảnh “ngầu” thôi dường như là chưa đủ, vì thực ra mà nói, mấy diễn viên mình vừa kể trên, có ai là không ngầu đâu, điểm khác biết nằm ở tính cách riêng của họ và nhân vật họ thủ vai. Và các cá tính này thường thể hiện ở điểm yếu của nhân vật, thường xuất hiện ở gần cuối hồi hai, khi những giá trị cũ (bao gồm cả ưu điểm và yếu điểm) của nhân vật phải đương đầu với thử thách được tạo ra bởi nhân vật phản diện. Đằng này cả phim, Jonas Taylor không có yếu điểm, tưởng rằng cô nhân vật vợ cũ, người đã khiến anh thay đổi quyết định mà quay lại với hành trình giải cứu người nơi biển sâu, sẽ đóng một vai trò gì đó nhằm thể hiện yếu điểm, hay giá trị cũ của nhân vật, thế mà từ giữa hồi hai trở đi, cô biến mất. Tuy nhiên, tất cả những điều mình nói ở trên, cũng không quan trọng nếu mục đích nhận phim của Jason không phải là để khẳng định bản thân.
Riêng trong bộ phim này, có lẽ nên dành lời khen cho Lí Băng Băng. Từ trước đến giờ, phim hành động chưa bao giờ là địa hạt màu mỡ của các nữ diễn viên Trung Quốc. Nếu ta để ý, những ngôi sao hạng A như Phạm Băng Băng, Dương Mịch, Angela Baby, họ tham gia đóng nhiều phim tình cảm, hài, tâm lí gia đình, nặng đô nhất thì cũng là đấu trí hình sự. Chứ một vai diễn đòi hỏi sự mưu trí và sức mạnh trong phim hành động, chưa bao giờ là vai diễn dễ thở với họ, vào tay các nữ diễn viên người Trung Quốc, dễ thành vai cameo hài hước lắm. Thế nhưng Lí Băng Băng đã thực hiện nghiêm túc, trọn ven vai diễn của mình. Điều này thì cũng phải cảm ơn kịch bản khi yếu tố Trung Quốc đã không còn chỉ là yếu tố phụ trong các phim như thế này nữa, giờ đây Băng Băng đã có vai nữ chính, có nhiều đất diễn không kém gì nam chính của chúng ta, để thể hiện một nhân vật nữ tiến sĩ nghiên cứu đại dương thông minh và dũng cảm. Nói là dũng cảm cũng vì lời thoại phim nói với chúng ta là vậy, có chứng minh vì nhân vật Suyin của cô cũng “vào sinh ra tử” nhiều lần để cứu người, thế nhưng chưa cứu được ai thì cô lại được cứu bởi người hùng Jonas Taylor mất rồi. Nhưng nếu đúng là biên kịch muốn tình tiết của phim tiến triển như vậy, thì Lí Băng Băng đã đóng tròn vai diễn của mình rồi.
Hình ảnh
Các góc quay phá cách, trang phục đẹp mắt tinh tế, hay cách dựng hình choáng ngợp không phải là những điểm mạnh sáng chói của The Meg. Nhưng tất cả những yếu tố kể trên, một lần nữa, bộ phim vẫn làm khá ổn ở những khía cạnh này. Mình xin dành lời khen cho kĩ xảo của phim. Nhờ có thêm trải nghiệm xem phim 3D, mình mới có cơ hội được chứng kiến một thế giới chưa từng có ai đặt chân đến, nằm ở đáy sâu của đại dương đẹp và thật đến vậy. Với kinh phí chưa bằng một nửa của Skyscraper, nhưng kĩ xảo của The Meg, khi vẽ lên cho chúng ta một trạm quan sát hàng đầu thế giới, một thế giới biển bí ẩn nhưng không kém phần đẹp mắt và một cá mập bạo chúa khổng lồ, đã đóng góp cho bộ phim nhiều hơn khá nhiều, nếu so sánh với tác dụng của tòa nhà CGI The Pearl trong Skyscraper.
Một điều đáng tiếc là bộ phim đã không cho thêm nhiều cảnh quay lướt dọc thân mình The Meg, hay những cảnh tàn sát khủng khiếp của quái vật đại dương này, nhằm đẩy nỗi sợ hãi của người xem lên cao như mong đợi.
Kết luận
Tác phẩm Jaw năm 1975 của đạo diễn Steven Spielberg đã khiến cả một thế hệ KINH HÃI ra biển. Cá mập siêu bạo chúa The Meg cũng đã khẳng định, tuy lấy chủ đề cũng là một con cá mập bạo chúa, nhưng bản chất của bộ phim lại là một phim hài với rất nhiều cảnh hành động bắt mắt, chứ không có tham vọng trở thành người kế nhiệm triển vọng của Jaw. Điều này đã được thể hiện ngay từ poster của bộ phim. Nhưng nếu bạn giống như mình, nghĩ rằng bạn sẽ được cười thả ga khi xem phim thì có thể bạn sẽ không đạt được ý muốn đâu. Bộ phim The Meg, cái gì cũng chạm đến, yếu tố nào cũng cố gắng cải thiện, nhưng không có cái nào tối đa. Nhưng cũng vì vậy mà The Meg làm tương đối tốt tính chất của một bộ phim giải trí mùa hè, không yêu cầu khán giả phải vò đầu bứt tai, mà cái chính là để đem lại trải nghiệm xem phim dễ chịu và thú vị. Một kịch bản không chặt chẽ, cách kể chuyện không quá tinh tế hay tình tiết không cực kì lôi cuốn cũng sẽ không làm ai phải khó chịu nếu bạn biết chọn kì vọng phù hợp cho nó. Vì vậy hãy thả lỏng bản thân trước khi ra rạp xem nhé, The Meg khi ấy sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình nhất đấy!









