Không có ý tưởng nào trong “Shelter” tựa Việt Kẻ Ẩn Dật được phát triển đến nơi đến chốn. Bộ phim giống như một phương tiện uể oải dành cho ngôi sao hành động Jason Statham, chất đầy những mô-típ cũ kỹ và trông chờ khán giả tự bỏ qua thiếu sót bằng thiện cảm cá nhân. Nếu bạn đã quen hoặc chấp nhận những phim hành động “đóng khung” xoay quanh tên tuổi ngôi sao, với chất lượng mỏng manh như các tác phẩm hợp tác giữa Michael Winner và Charles Bronson ngày trước, bạn có thể sẽ cố gắng treo lại sự hoài nghi của mình. Tuy nhiên, vấn đề là “Shelter” không làm tốt điều gì đến mức bạn không thể tìm thấy ở hàng loạt phim cùng loại khác.
Các nhà làm phim loạng choạng đi theo lối mòn quen thuộc của thể loại điệp viên đào tẩu, thêm thắt chi tiết “đứa trẻ vô tội” như một cú hích cảm xúc rẻ tiền. Jason Statham làm tròn vai trong khả năng cho phép, đúng như người hâm mộ mong đợi, nhưng nhân vật của anh được xây dựng hời hợt đến mức dù có là Daniel Day-Lewis đảm nhận, vai diễn này vẫn khó thuyết phục.
Trong phim, Statham vào vai Michael Mason, một kẻ sống ẩn dật trên hòn đảo nhỏ ngoài khơi Scotland, gần như tách biệt hoàn toàn với xã hội. Cuộc sống thường nhật của anh chỉ xoay quanh Jessie (Bodhi Rae Breathnach) và người cậu của cô bé (Michael Schaeffer), những người định kỳ vượt biển dữ để tiếp tế nhu yếu phẩm rồi lặng lẽ rời đi. Jessie, cũng như Michael, không phải một nhân vật có chiều sâu. Để đẩy cốt truyện tiến lên, cô bé bất ngờ tìm cách kết thân với Michael ngay trước khi người cậu qua đời, buộc anh phải chăm sóc cô. Michael dạy Jessie sử dụng súng lớn với vẻ điềm tĩnh đáng ngờ, và dĩ nhiên, cả hai nhanh chóng trở nên thân thiết.
Không lâu sau, Michael bị truy đuổi bởi những đặc vụ MI6 được huấn luyện bài bản nhưng thiếu suy nghĩ độc lập, chỉ biết tuân lệnh cựu lãnh đạo độc đoán Steven Manafort (Bill Nighy). Bề ngoài nói năng đạo mạo, Manafort thực chất đứng sau một chương trình giám sát mang tên T.H.E.A mang màu sắc phản diện hoạt hình. Dẫu vậy, tất cả những chi tiết này cũng không tạo được nhiều tác động, bởi “Shelter” nhanh chóng sa vào lối mòn quen thuộc của các phim chạy trốn hậu The Bourne Identity: vài cảnh hành động nhạt nhòa xen kẽ những đoạn thuyết minh công nghệ khô khan và khó phân biệt về mặt hình ảnh.
“Shelter” cũng không thiếu những cảnh quen thuộc đến mức sáo rỗng: một căn phòng đầy quan chức dán mắt vào màn hình camera giám sát, trong khi Roberta Frost (Naomi Ackie) cau có nhìn vào dãy máy tính, nhận tin xấu từ cấp dưới. Nhân vật của Ackie lẽ ra có thể được khai thác sâu hơn, nhất là khi cô tỏ ra hoài nghi trước câu chuyện ngụy trang mà nhân vật phản diện của Bill Nighy đưa ra. Nhưng bộ phim dường như không mấy quan tâm đến điều đó.
Bản thân Jason Statham cũng không được tận dụng hiệu quả. Bản năng diễn xuất của anh vẫn vững vàng, nhưng rõ ràng những người cộng tác không biết phải làm gì với thế mạnh đó. Những phân đoạn hay nhất của Statham dựa vào hình thể và chuyển động hơn là thoại, song không gian hình ảnh rỗng tuếch và thiếu trọng tâm xung quanh khiến khán giả khó tập trung vào anh.
Thậm chí, Statham còn khó thuyết phục với tư cách một nhân vật hơn là một biểu tượng hành động. Những câu thoại sáo mòn và nét tính cách rời rạc của Michael – như việc thích chơi cờ một mình hay vẽ chì nguệch ngoạc – hoàn toàn không ăn nhập với hình ảnh quen thuộc của Statham. Tôi tin Statham là mẫu nhân vật mệt mỏi với thế giới, có lối diễn hình thể vượt trội hơn nhiều ngôi sao hành động khác. Nhưng tôi không tin bất kỳ diễn viên nào có thể “cứu” được những lời thoại vô hồn và phong thái cứng nhắc như vậy.
Các cảnh hành động trong “Shelter” cũng hiếm khi vượt qua mức chấp nhận được. Một màn rượt đuổi xe và vài pha cận chiến có đôi chút điểm sáng, bất chấp cách dàn dựng lạm dụng cắt dựng gấp và máy quay cầm tay gây rối mắt. Tuy nhiên, phim không tạo được nhịp điệu hay đà cảm xúc cần thiết, khiến ngay cả những khán giả “sưu tầm” phim Statham cũng khó hài lòng.
Khán giả yêu thích phim hành động hiểu rằng việc vay mượn công thức cũ không phải vấn đề, miễn là được thực hiện đủ chắc tay hoặc đủ liều lĩnh để tạo ra vài khoảnh khắc đáng nhớ. Đáng tiếc, những giây phút cao trào nhất của “Shelter” thậm chí không đủ để ghép thành một đoạn trailer 30 giây hấp dẫn.
Michael được giới thiệu là bậc thầy vũ khí tự chế, thể hiện qua vài cảnh anh tận dụng mọi vật xung quanh để tấn công đối thủ. Thế nhưng, trận đánh được xem là cao trào – nơi Statham quấn xích kim loại quanh nắm đấm – lại thiếu hoàn toàn sự chuẩn bị và tích lũy căng thẳng. Ý tưởng nghe thì có vẻ “đã tai”, nhưng khi lên phim lại giống một chiêu câu KHÁCH muộn màng sau quá nhiều đoạn lê thê.
“Shelter” là kiểu phim tệ mà vẫn sẽ có khán giả nhất định tìm xem. Chỉ cần nghe đâu đó vài lời khen dè dặt, nhiều người sẽ nuôi hy vọng – một cái bẫy dễ mắc phải, đặc biệt với những fan Statham sẵn sàng chấp nhận tiêu chuẩn thấp hơn.
Điều khiến bộ phim trở nên đáng thất vọng không chỉ nằm ở từng lỗi riêng lẻ, mà ở sự thiếu hụt đồng đều về tay nghề và cảm hứng. Những sức hút hời hợt của “Kẻ Ẩn Dật” không xứng đáng với sự ưu ái của khán giả, dù những người hâm mộ trung thành của Statham có thể vẫn cố nheo mắt để tìm kiếm chút tia lửa le lói còn sót lại.






