Phim kinh dị cổ trang Hoàng tử quỷ của đạo diễn Trần Hữu Tấn ra rạp với nhiều kỳ vọng: màu sắc cổ trang hiếm hoi của điện ảnh Việt, nhãn 18+, quy mô đầu tư lớn và chiến lược quảng bá rầm rộ. Tuy nhiên, trái với mong đợi, tác phẩm lại có bước tiến khá chậm ở phòng vé, để lộ nhiều hạn chế khiến hành trình chinh phục khán giả chưa thể bứt phá.
Thành tích phòng vé làng nhàng
Sau khoảng 10 ngày công chiếu, HOÀNG TỬ QUỶ mới thu về khoảng 24 tỷ đồng. Sang tuần thứ hai, sức nóng giảm nhanh, số suất chiếu mỗi ngày chỉ còn quanh mốc 1.000. Với đà hiện tại, phim nhiều khả năng khép lại hành trình rạp với doanh thu trên dưới 30 tỷ đồng – nhỉnh hơn DƯỚI ĐÁY HỒ (27 tỷ), nhưng vẫn khó giúp nhà sản xuất thu hồi vốn, nhất là khi kinh phí được ước tính lên tới 25–30 tỷ đồng, chưa kể chi phí quảng bá.

Đây là kết quả đáng tiếc, bởi Hoàng tử quỷ được xem là “dự án đinh” của bộ đôi Trần Hữu Tấn – Hoàng Quân và nhà CJ HK trong năm 2025, đã được ấp ủ suốt 5 năm.
Chất liệu không tệ, hình ảnh ấn tượng
Không thể phủ nhận, Hoàng tử quỷ sở hữu nhiều yếu tố tiềm năng. Phim chọn lối khai thác kinh dị cổ trang, đưa vào hàng loạt khái niệm huyền hoặc như Xương Cuồng giáo, Quỷ Xương Cuồng, Bạch Hổ Nữ hay Du Hồn Giả. Thế giới ma mị với màu sắc tín ngưỡng cổ tạo được cảm giác tò mò, khác biệt so với mặt bằng phim kinh dị Việt gần đây.
Phần hình ảnh là điểm cộng rõ rệt. Ê-kíp tận dụng không khí mây mù Đà Lạt mùa mưa, phục dựng bối cảnh hoàng cung, làng Hủi khá công phu. Hàng trăm bộ cổ phục được may mới, hóa trang chi tiết đến từng vết thương lở loét, góp phần tạo nên những khung hình u ám, giàu tính thẩm mỹ và gây ấn tượng thị giác.
Kịch bản “thiếu muối” kéo tụt mọi thứ
Vấn đề lớn nhất của Hoàng tử quỷ nằm ở kịch bản. Phía sau lớp vỏ hình ảnh và ý tưởng hấp dẫn, hệ thống tâm linh – tà thuật trong phim được xây dựng lỏng lẻo, thiếu quy tắc rõ ràng. Sức mạnh của Quỷ Xương Cuồng hay quá trình Thân Đức đạt được quyền năng diễn ra quá dễ dãi, khiến cao trào mất đi trọng lượng.
Hành trình tâm lý của nhân vật trung tâm cũng chưa được đào sâu. Thân Đức hiện lên như cái ác thuần túy, thiếu động cơ thuyết phục và bi kịch nội tâm đủ mạnh để tạo đồng cảm. Các mốc thời gian bị lướt nhanh, nhiều chi tiết quan trọng không được lý giải rành mạch, làm giảm sức nặng cảm xúc.
Phim cũng thiếu những cú plot-twist đủ bất ngờ để đẩy cao sự hồi hộp – yếu tố sống còn của dòng kinh dị. Việc chèn các cảnh 18+ hay mảng miếng hài hiện đại càng trở nên dư thừa, thậm chí lạc lõng trong bối cảnh cổ trang, không giúp “cứu” nhịp phim mà còn phá vỡ không khí.
Nhân vật tiềm năng bị lãng phí
Kịch bản ôm đồm khiến nhiều nhân vật đáng lẽ có thể trở thành điểm tựa cho phim lại bị bỏ rơi. Hai cô đồng xuất hiện mờ nhạt, Phan Cuồng – Du Hồn Giả giữ vai trò then chốt trong âm mưu phản diện – lại dư thừa suốt phần lớn thời lượng. Các tuyến nhân vật chủ yếu “kể lể” và pha trò, không để lại dấu ấn rõ ràng.
Hoàng tử quỷ là trường hợp điển hình của một bộ phim “nhiều nguyên liệu nhưng thiếu gia vị”. Ý tưởng có, hình ảnh đẹp, tham vọng rõ ràng, nhưng cách xây dựng thế giới và kịch bản chưa đủ chặt chẽ để nâng đỡ tất cả. Kết quả là một tác phẩm gây tiếc nuối: không đủ dở để bị chối bỏ hoàn toàn, nhưng cũng chưa đủ hay để tạo cú hích phòng vé hay để lại dư âm mạnh mẽ với khán giả.


