Whiplash (Tay trống cự phách) là bộ phim tâm lý âm nhạc nổi tiếng của đạo diễn Damien Chazelle, kể về cái giá của sự hoàn hảo và nỗi ám ảnh phải trở thành vĩ đại. 

Phim xoay quanh Andrew Neiman, một sinh viên trẻ tại học viện âm nhạc danh giá Shaffer ở New York. Andrew có ước mơ trở thành tay trống jazz xuất sắc nhất thế giới giống thần tượng Buddy Rich. Một ngày nọ, tài năng của anh lọt vào mắt Terence Fletcher — vị nhạc trưởng nổi tiếng thiên tài nhưng cực kỳ đáng sợ của ban nhạc jazz hàng đầu trường học. 

Ban đầu, Andrew xem việc được Fletcher chú ý như cơ hội đổi đời. Nhưng rất nhanh sau đó, anh nhận ra Fletcher là người thầy tàn nhẫn đến mức ám ảnh với sự hoàn hảo. Ông liên tục: sỉ nhục học sinh, ném ghế, tát, la hét, và thao túng tâm lý họ chỉ để ép họ vượt qua giới hạn bản thân. 

Dưới áp lực khủng khiếp ấy, Andrew bắt đầu đánh đổi mọi thứ cho âm nhạc. Anh luyện tập đến bật máu tay, dần xa cách gia đình, chia tay bạn gái và gần như đánh mất toàn bộ cuộc sống bình thường chỉ để trở thành “vĩ đại.” Sự cạnh tranh trong ban nhạc cũng ngày càng căng thẳng khi Fletcher liên tục thay đổi tay trống chính để ép các học sinh đấu đá lẫn nhau. 

Đỉnh điểm xảy ra khi Andrew gặp tai nạn xe hơi trên đường tới buổi biểu diễn nhưng vẫn bê bết máu chạy lên sân khấu để chơi trống. Tuy nhiên Fletcher vẫn humiliates anh trước mọi người rồi đuổi anh khỏi ban nhạc. Sau biến cố này, Andrew cùng cha tố cáo Fletcher vì những hành vi lạm dụng học sinh, khiến ông bị đuổi khỏi trường. 

Một thời gian sau, Andrew tình cờ gặp lại Fletcher tại một quán bar. Fletcher thừa nhận ông luôn tin rằng áp lực cực đoan là cách duy nhất để tạo ra thiên tài thật sự như Charlie Parker. Ông mời Andrew tham gia buổi biểu diễn jazz lớn cuối cùng của mình và Andrew đồng ý. 

Nhưng ngay trên sân khấu, Fletcher cố tình chơi một bản nhạc Andrew chưa từng tập nhằm bẽ mặt anh trước giới âm nhạc. Sau vài phút hoảng loạn và bỏ đi, Andrew bất ngờ quay lại sân khấu, tự mình bắt đầu bản Caravan bằng màn solo trống cực kỳ bùng nổ. Fletcher ban đầu sốc và tức giận nhưng dần bị cuốn theo màn trình diễn của Andrew. Cuối cùng, cả hai hòa làm một trong tiết mục jazz điên cuồng như thể đây là khoảnh khắc họ thật sự hiểu nhau lần đầu tiên. 

Cái kết của Whiplash nổi tiếng vì vừa chiến thắng vừa đáng sợ. Andrew cuối cùng đã đạt tới khoảnh khắc thiên tài mà mình luôn theo đuổi, nhưng khán giả cũng nhận ra anh gần như đã đánh đổi cả nhân tính và cuộc sống để đạt được điều đó. Bộ phim trở thành một trong những tác phẩm xuất sắc nhất thập niên 2010 nhờ nhịp phim căng như dây đàn, phần dựng đỉnh cao và màn diễn huyền thoại của J. K. Simmons. 

Dàn diễn viên