Có một sự khác biệt giữa phim kinh dị và phim người ta cho rằng là kinh dị. Bộ phim Phù Thủy – THE WITCH đã đạt được tầm ảnh hưởng mới của dòng phim kinh dị trong những năm gần đây.
Phong cách kinh dị đỉnh cao
Phù Thủy The Witch là một bộ phim kinh dị rất đặc biệt. Không jump scare, không based on true story, không máu me hay mấy thứ chất lỏng dinh dính, nhớp nháp, không có rumor nào từ quá khứ, không có trai gái nào đầu tóc rũ rượi chỉ thấy răng móng, tóm lại là không có bất kỳ một chất liệu doạ người nào trong những phim “kinh dị” đang đều đều ra rạp mỗi tháng.
Bối cảnh bộ phim là thế kỷ 17, thời kỳ khai thiên lập địa ở Tân Anh. Nếu lịch sử của vùng đất này được tạo nên bằng tư tưởng của tầng lớp tinh hoa nhất châu Âu, thì bộ phim là một folk tale (chuyện dân gian) từ góc nhìn của những con người bình thường nhất. Robert Eggers dựng nên một cuộc đối đầu không thể nào kinh điển hơn: chúa trời và quỷ dữ.
Chúng ta không cần một cội nguồn thù hận sâu xa, không cần những ác linh lẩn quẩn, không cần những quan hệ phức tạp, Egger đã dùng chất liệu cơ bản nhất, mâu thuẫn nhất, dễ hình dung nhất của thiện – ác để dọa người. Less is more, và với bộ phim kinh dị, phù thủy tập sự đầu tay này, chú ấy đã nhận được giải đạo diễn xuất sắc nhất ở LHP Sundance.
Tóm lại, ý của đạo diễn là: tôi chỉ cần 1 con dê đen cơ bắp vạm vỡ thanh tú thôi là đủ làm ra một bộ phim kinh dị chỉ đứng sau series Formosa.
Thể loại phim này thường có 2 hướng làm, một là tâm thần, hai là siêu nhiên. Nếu The Shinning vẫn đang là chuẩn mực của dạng đầu, thì The Witch (2015) là một đại diện xuất sắc của dạng sau. Điều khiến bộ phim này kinh dị đến ám ảnh chính là bầu không khí ngột ngạt cổ quái quỉ dị xuyên suốt từ đầu đến cuối.
Đây là cái mà hiếm có bộ phim nào làm được, và làm tốt toàn bộ thời lượng phim như vậy. Phù Thủy The Witch không có một cao trào thật sự. Nó âm u đều đều, nhưng vẫn làm nỗi sợ lớn dần lên chứ không phải kiểu hù cho giật mình rồi thôi. Mình xem hết bộ phim thì không thấy sợ, nhưng tối ngủ bốn bề tối đen, tự nhiên nhớ đến đoạn nhân vật Thomasin trò chuyện với satan cái lạnh sống lưng ngủ không được luôn.
Một điểm sáng khác ngoài thiết kế bối cảnh quá xuất sắc là diễn xuất xuất thần của cả dàn cast. Anya Taylor – Joy dẫn dắt mạch truyện trọn vẹn mà tinh tế, nhưng ấn tượng nhất là đoạn Caleb trò chuyện với Chúa trước khi chết. Không có hù dọa gì đâu, chỉ có ánh mắt mơ màng, miệng nhoẻn cười mãn nguyện, giọng nói hạnh phúc ngân vang thôi, vậy mà mình nổi hết da gà da vịt. Và giải trùm cuối ảo diệu nhất thuộc về Black Phillips. Mình vốn bị lời nguyền nhân vật phản diện nên không nhận xét đâu, cơ mà nói đơn giản như bạn mình thì đây là typical fuckboy.
Nếu hỏi The Witch có phải là một bộ phim hoàn hảo không, thì câu trả lời là không. Cái kết phim khá yếu và cũng khá thừa so với những gì bộ phim truyền tải. Next phim nghĩ rằng phim kết thúc ở đoạn Thomasin thỏa hiệp với satan là đủ, không cần phải thêm một khúc dùng LSD để vào rừng lên đồng, như kiểu sợ khán giản không hiểu nên phải diễn giải ra. Nó tạo thành một đoạn cao trào không tới khiến toàn bộ câu chuyện đang mượt mà bị chênh phô.

Nhưng đến cuối cùng cũng phải nói rằng, nếu các thương hiệu nhiều phần đang ăn nên làm ra kia là mì ăn liền, thì Phù Thủy The Witch là một tô ramen phim ma phù thủy nấu với nước hầm xương có đủ thịt trứng rong biển. Gì thì gì, đây vẫn là một bộ phim quá tốt trong cái thể loại kinh dị đang bị thương mại hóa và tầm thường hóa đến thảm thương này.








