Hokum: Khi truyền thuyết phù thủy Ireland trở thành cơn ác mộng trên màn ảnh
Sau thành công của Oddity – một trong những bộ phim kinh dị được đánh giá cao nhất thập niên 2020, đạo diễn Damian McCarthy tiếp tục trở lại với Hokum – Ba Trợn, tác phẩm mới mang đậm màu sắc dân gian u ám nhưng vẫn đủ khác biệt để không trở thành cái bóng của người tiền nhiệm.
Ngay từ những phút đầu tiên, Hokum đã cho thấy đây không phải là một bộ phim kinh dị thông thường. Phim theo chân Ohm Bauman (Adam Scott), một nhà văn chuyên viết truyện kinh dị nổi tiếng nhưng mang trong mình nhiều tổn thương từ quá khứ. Anh đến một KHÁCH sạn hẻo lánh ở Ireland để thực hiện nguyện vọng cuối cùng cho cha mẹ: rải tro cốt của họ bên gốc cây gỗ đỏ từng xuất hiện trong bức ảnh tuần trăng mật của mẹ mình.
Tuy nhiên, chuyến đi nhanh chóng biến thành cơn ác mộng khi một cô gái tên Fiona bất ngờ mất tích sau bữa tiệc Halloween tại khách sạn. Trong khi những người xung quanh dần từ bỏ việc tìm kiếm, Ohm lại cảm thấy có trách nhiệm phải khám phá sự thật. Những manh mối đưa anh đến căn phòng tuần trăng mật bị phong tỏa nhiều năm, nơi người dân địa phương tin rằng một phù thủy đang trú ngụ.
Về bản chất, Hokum là câu chuyện khá đơn giản: một người đàn ông bị ám ảnh bởi quá khứ bước vào địa ngục của chính mình để tìm kiếm sự thật. Thế nhưng dưới bàn tay của Damian McCarthy, câu chuyện ấy trở thành một trải nghiệm kinh dị đầy mê hoặc.
Điểm mạnh lớn nhất của phim nằm ở bầu không khí. Nhà quay phim Colm Hogan tiếp tục chứng tỏ tài năng sau Oddity khi sử dụng bóng tối, khoảng trống trong khung hình và những hành lang dài hun hút để gieo rắc cảm giác bất an. Bộ phim không lạm dụng hù dọa bằng âm thanh hay những cú jump-scare liên tục. Thay vào đó, nỗi sợ được xây dựng chậm rãi, len lỏi dưới da người xem và bùng nổ đúng thời điểm.
Khả năng dựng phim của Brian Philip Davis cũng đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì sự căng thẳng. Những cảnh quay thường xuyên được đặt dưới góc nhìn của nhân vật chính, khiến khán giả luôn cảm thấy có điều gì đó đang ẩn nấp trong bóng tối phía trước. Bộ phim gần như chỉ diễn ra trong một số ít bối cảnh nhưng chưa bao giờ tạo cảm giác tù túng hay lặp lại.
Một bất ngờ lớn khác đến từ Adam Scott. Nam diễn viên vốn quen thuộc với khán giả qua các vai diễn hài hoặc tâm lý đã có màn trình diễn xuất sắc nhất sự nghiệp. Ohm không phải mẫu nhân vật chính dễ mến. Anh nóng nảy, ích kỷ và thường xuyên đưa ra những quyết định khiến người xem khó chịu. Thế nhưng chính những khiếm khuyết đó lại khiến nhân vật trở nên chân thực hơn. Khi đối mặt với những thế lực siêu nhiên, người xem không chỉ tò mò liệu Ohm có sống sót hay không, mà còn tự hỏi liệu anh có đang phải trả giá cho những sai lầm của mình.
Điều khiến Hokum nổi bật giữa vô số phim kinh dị hiện nay là cách Damian McCarthy tôn trọng câu chuyện của mình. Bộ phim không mỉa mai các truyền thuyết dân gian hay cố gắng biến chúng thành trò đùa. Những câu chuyện về phù thủy, lời nguyền và sự trừng phạt siêu nhiên được kể bằng thái độ nghiêm túc, như thể chúng thực sự tồn tại.
Sau Caveat, Oddity và giờ là Hokum, Damian McCarthy đang dần khẳng định vị thế của mình trong thế hệ đạo diễn kinh dị mới. Anh hiểu những giá trị cổ điển của thể loại này nhưng vẫn biết cách mang đến cảm giác mới mẻ cho khán giả hiện đại. Hokum không chỉ là một bộ phim ma đáng sợ, mà còn là lời khẳng định rằng McCarthy hoàn toàn có thể trở thành một trong những gương mặt quan trọng nhất của điện ảnh kinh dị trong những năm tới.



