Salmokji: Whispering Water không phải kiểu phim kinh dị cố gắng dọa khán giả bằng những cú jump-scare liên tục. Thay vào đó, bộ phim tạo cảm giác bất an rất âm thầm, giống như thứ gì đó đang lặng lẽ kéo người xem xuống đáy hồ cùng các nhân vật. Và điều đáng nói nhất là sau khi phim kết thúc, thứ còn đọng lại không phải nỗi sợ, mà là sự tò mò về truyền thuyết đô thị phía sau câu chuyện.
Một trong những lý do lớn nhất khiến bộ phim nhận được sự chú ý là sự góp mặt của Kim Hye Yoon. Sau những vai diễn nổi tiếng trong: Sky Castle, Extraordinary You, Lovely Runner
Kim Hye Yoon tiếp tục cho thấy khả năng biến hóa mạnh mẽ khi bước sang dòng phim kinh dị. Trong vai Su In — trưởng nhóm của ekip quay road-view camera — cô mang đến cảm giác vừa căng thẳng, vừa mệt mỏi như một người duy nhất còn cố giữ mọi thứ khỏi sụp đổ.
Câu chuyện bắt đầu khi cả nhóm tới hồ chứa nước hẻo lánh Salmokji sau khi phát hiện một bóng người kỳ lạ xuất hiện trong footage quay đường phố. Từ đây, họ dần bị cuốn vào hàng loạt hiện tượng siêu nhiên liên quan đến những linh hồn dưới nước và sự mất tích bí ẩn của đồng đội Gyo Sik.
Điểm mạnh lớn nhất của phim nằm ở phần âm thanh. Salmokji gần như sử dụng sound design như một nhân vật riêng. Có những phân cảnh gần như chưa có gì xảy ra trên màn hình nhưng tiếng động, nhạc nền và âm thanh môi trường đã đủ khiến người xem căng cứng người vì chờ đợi điều gì đó khủng khiếp xuất hiện. Bộ phim hiểu rất rõ rằng đôi khi nỗi sợ lớn nhất nằm ở cảm giác anticipation hơn là thứ thực sự xuất hiện.
Một điểm thú vị khác là các nhân vật trong phim không hề hoàn hảo. Ngay từ đầu, cả nhóm đã hiện lên với đủ sự thiếu chuyên nghiệp, ích kỷ và mâu thuẫn nội bộ. Điều này khiến người xem đôi lúc khó đồng cảm với họ, nhưng đồng thời lại làm bộ phim trở nên chân thực hơn. Không khí của một đoàn quay hỗn loạn, nơi mọi người vừa làm việc vừa mang theo sự mệt mỏi và khó chịu cá nhân, được thể hiện khá thuyết phục.
Tuy nhiên, Salmokji cũng là kiểu phim có thể khiến nhiều người cảm thấy bối rối. Mạch truyện không giải thích mọi thứ rõ ràng, đặc biệt là động cơ của các nhân vật hay bản chất thật sự của “lời nguyền” quanh hồ nước. Ban đầu điều này có thể khiến người xem nghĩ phim đang kể chuyện thiếu chặt chẽ, nhưng càng nghĩ lại càng nhận ra có lẽ chính sự mơ hồ đó mới là dụng ý lớn nhất.
Cảm giác mà phim tạo ra giống như các nhân vật đã bước vào một vòng lặp không thể thoát. Họ càng cố tìm lời giải, mọi chuyện càng tệ hơn. Đến cuối cùng, bộ phim không còn mang cảm giác của một cuộc chạy trốn khỏi ma quỷ nữa, mà giống như số phận của họ đã được định sẵn ngay từ khoảnh khắc đặt chân tới Salmokji.
Đó cũng là lý do bộ phim khiến người xem tò mò về truyền thuyết đô thị ngoài đời thật. Khi biết câu chuyện được lấy cảm hứng từ urban legend, toàn bộ trải nghiệm trở nên rùng rợn hơn hẳn. Salmokji: Whispering Water không phải phim kinh dị hoàn hảo, nhưng nó đủ ám ảnh để khiến bạn tiếp tục nghĩ về nó sau khi rời khỏi rạp — và với phim kinh dị, đôi khi như vậy đã là thành công lớn nhất rồi 😮



