Review Phim Thế Giới Khủng Long: Tái Sinh

Jurassic World Rebirth – Khi khủng long không còn là điều đáng sợ nhất

Jurassic World Rebirth” mang lại những khoảnh khắc giải trí đúng chất mùa hè – khi con người phải chạy trốn khỏi những con khủng long đột biến kỳ dị. Tuy nhiên, để đến được những phân đoạn hấp dẫn đó, khán giả phải chịu đựng một hành trình khá lê thê qua rừng rậm, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

jurassic-world-rebirth-s-nine-co

Là phần phim mới nhất trong chuỗi thương hiệu kéo dài hàng thập kỷ “Jurassic Park”, tác phẩm lần này cố gắng pha trộn giữa cảm giác hồi hộp của các phần trước với thông điệp xã hội hiện đại. Chủ nghĩa tư bản bị ẩn dụ thành “quái vật thực sự”, nhưng bộ phim vẫn không quên mời bạn… mua chiếc xô bắp rang hình đầu khủng long giá 30 USD.

Dưới sự chỉ đạo của Gareth Edwards (đạo diễn “Rogue One”, “The Creator” và “Godzilla” 2014), phim có quy mô hoành tráng và một vài phân cảnh đủ căng thẳng để làm người xem nín thở. Khi khủng long chiến đấu hoặc truy đuổi con người, cảm giác phấn khích quen thuộc từ những ngày đầu “Jurassic Park” dường như sống lại. Kịch bản do David Koepp – biên kịch gốc của “Jurassic Park” – chấp bút, nhưng lại rơi vào tình trạng vừa thừa thãi vừa trống rỗng: quá nhiều nhân vật nhưng thiếu chiều sâu.

one-of-jurassic-world-rebirth-khung-long

Dàn diễn viên hạng A gồm Scarlett Johansson, Mahershala Ali và Jonathan Bailey cố gắng hết sức, nhưng phần kịch bản nghèo nàn không giúp họ thể hiện được gì nhiều ngoài việc chạy trốn, la hét và đu mình lơ lửng như đúng “phong cách Jurassic”. Một vài cảnh quay được dàn dựng tốt – như ở cửa hàng tiện lợi bỏ hoang hay tổ khủng long trên vách đá – nhưng những cuộc hội thoại dài dòng giữa các nhân vật khiến nửa đầu phim trở nên chậm chạp, rời rạc.

Phim còn mắc sai lầm khi nhét vào một tuyến phụ không cần thiết về một gia đình vô tình bị cuốn vào cuộc phiêu lưu. Mỗi khi câu chuyện quay lại họ, nhịp phim lại khựng lại đầy khó chịu.

Scarlett Johansson vào vai Zora Bennett – một lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm. Một lựa chọn gây tranh cãi, vì vẻ ngoài hoàn hảo của Johansson có phần “quá sạch” cho kiểu vai này. Nhưng suy cho cùng, khán giả đến rạp cũng vì muốn thoát khỏi thực tại, nên… cũng chẳng sao. Bối cảnh phim diễn ra 5 năm sau “Jurassic World Dominion”, lúc này khủng long không còn là hiểm họa nghiêm trọng. Việc thấy chúng xuất hiện giữa ban ngày ở New York đã trở nên quá quen. Tuy nhiên, một ông trùm dược phẩm (Rupert Friend) thuê Zora dẫn đội đến một hòn đảo gần xích đạo, nơi ba loài khủng long lai với ADN đặc biệt vẫn còn tồn tại – hứa hẹn tiềm năng y học (và lợi nhuận khổng lồ).

jurassic-world-rebirth-dien-vien

Zora tìm đến Tiến sĩ Henry Loomis (Jonathan Bailey) – một nhà cổ sinh vật học đã qua thời hoàng kim. Bailey chủ yếu chỉ cần đeo kính, mặc áo len, quần kaki và nói các thuật ngữ khoa học. Một diễn viên tài năng bị dùng để làm màu là chính. Henry hào hứng trước cơ hội được thấy loài sinh vật mình luôn nghiên cứu, dù vẫn không khỏi lo lắng.

Mahershala Ali đảm nhận vai Duncan Kincaid – bạn thân và cộng sự lâu năm của Zora. Là người từng trải, Duncan điều khiển con tàu đưa họ đến hòn đảo bí ẩn, cùng với một số thành viên đoàn rất dễ… quên mặt. Ali mang đến chút chiều sâu cho nhân vật với một vài đoạn hồi tưởng nhẹ nhàng. Anh và Johansson có một cảnh tung hứng hài hước, khiến người xem tiếc nuối: giá như họ được diễn trong một bộ phim khác.

jurassic-world-khung-long

Nhưng rồi nhóm này vô tình gặp một người cha (Manuel Garcia-Rulfo), hai cô con gái (Luna Blaise và Audrina Miranda) cùng cậu bạn trai vô dụng của cô con gái lớn (David Iacono), sau khi thuyền buồm của họ bị chìm. Nhóm nhân vật này gần như không góp phần gì vào cốt truyện – có thể bị lược bỏ mà không ảnh hưởng mạch phim.

Điểm sáng của “Jurassic World Rebirth” nằm ở hình ảnh. John Mathieson – quay phim kỳ cựu từng góp mặt trong “Gladiator”, “Logan” hay “Doctor Strange 2” – mang đến nhiều khung hình đẹp mê hồn: ánh nắng vàng rực trên mặt nước, ánh sáng xuyên qua đường hầm, hay pháo sáng nhuộm đỏ màn đêm. Nhạc phim của Alexandre Desplat giúp dẫn dắt nhịp phim, thỉnh thoảng len lỏi giai điệu quen thuộc của John Williams.

Phim vẫn có vài khoảnh khắc vui vẻ, những trò đánh lừa thị giác hay tình huống bất ngờ thú vị – đủ để gợi lại cảm giác hào hứng từng có với dòng phim này. Tuy vậy, dấu chân khủng long ngày nào dường như không còn khiến người ta run sợ như trước nữa.

 

Content Protection by DMCA.com