Phiên bản The Mummy do Lee Cronin tựa Việt Một Bộ Phim Của Lee Cronin: Xác Ướp thực hiện gần như “cắt đứt” hoàn toàn với những gì khán giả từng biết về thương hiệu này. Không còn chất phiêu lưu kiểu Brendan Fraser hay màu sắc bom tấn hành động như bản của Tom Cruise, bộ phim lần này đi theo hướng kinh dị thân thể (body horror) nặng đô, gần với tinh thần của Evil Dead Rise hơn bất kỳ phiên bản nào trước đó.
Câu chuyện mở đầu bằng một sự kiện cổ đại bị đánh thức tại Ai Cập, dẫn đến việc một thế lực tà ác xâm nhập vào cơ thể một cô bé. Từ đây, phim chuyển sang tuyến truyện gia đình – nơi nỗi kinh hoàng không đến từ bên ngoài, mà nằm ngay trong chính đứa con họ từng đánh mất. Ý tưởng này vốn rất giàu tiềm năng: bi kịch gia đình kết hợp yếu tố siêu nhiên. Tuy nhiên, cách triển khai lại thiếu kiểm soát.
Phim dành quá nhiều thời lượng để giải thích nguồn gốc lời nguyền, khiến nhịp điệu trở nên nặng nề. Trong khi đó, những gì đáng lẽ phải là trọng tâm – sự giằng xé tâm lý của cha mẹ khi đối diện với “đứa con đã không còn là con mình” – lại bị làm mờ. Nhân vật trở thành công cụ cho các màn tra tấn thị giác hơn là trung tâm cảm xúc.
Về mặt hình ảnh, Cronin không hề kiệm tay. Bộ phim tràn ngập những cảnh máu me, biến dạng cơ thể và nỗi đau vật lý: da bị lột, răng bị nhổ, cơ thể mục rữa dần từ bên trong. Một vài phân đoạn mang màu sắc đen tối pha chút hài hước – như cảnh hỗn loạn trong bữa tiệc – thực sự tạo được dấu ấn. Nhưng phần lớn thời lượng còn lại lặp lại cùng một kiểu gây sốc, khiến cảm giác kinh dị dần trở nên… tê liệt.
Diễn xuất cũng không đủ sức kéo lại. Jack Reynor mang đến một nhân vật khá mờ nhạt, thiếu chiều sâu cảm xúc. Trong khi đó, tuyến điều tra của nhân vật do May Calamawy thể hiện lại lê thê và không tạo được kịch tính cần thiết.
Vấn đề lớn nhất của The Mummy nằm ở nhịp phim. Nó không biết khi nào nên dừng, khi nào nên tăng tốc. Kết quả là một tác phẩm kéo dài, nặng nề, thiếu cao trào thực sự. Thay vì khiến người xem sợ hãi, phim khiến họ… mệt mỏi.
Tóm lại, đây là một thử nghiệm táo bạo khi biến The Mummy thành phim kinh dị thuần túy, nhưng lại thiếu sự tinh tế để giữ chân khán giả. Bạn sẽ “rùng mình” thật, nhưng không phải vì sợ — mà vì bộ phim lạm dụng nỗi kinh hoàng đến mức mất đi cảm xúc.


