Review phim Kẻ Vô Danh 2: Khi bản cover mất lửa

Cảnh cao trào trong Nobody 2KẺ VÔ DANH 2 của đạo diễn Timo Tjahjanto được dàn dựng trên nền một bản rock “không thể tệ hơn” cover lại ca khúc huyền thoại Ring of Fire của Johnny Cash. Và đó chính là ẩn dụ hoàn hảo cho toàn bộ bộ phim: một bản sao, có vài nốt nhạc quen thuộc, vài ca từ cũ kỹ, nhưng thiếu đi sức sống và sự bất ngờ đã khiến phần đầu trở thành hiện tượng.

Hết bất ngờ, chỉ còn lặp lại

Vấn đề lớn nhất của Nobody 2 là sự biến mất hoàn toàn của yếu tố bất ngờ. Phần phim đầu tiên (2021) gây ấn tượng mạnh khi biến Bob Odenkirk – vốn nổi tiếng với lối diễn hài dí dỏm – thành một John Wick phiên bản đời thường. Nhưng đến phần này, sự ngạc nhiên ấy không còn, và biên kịch Derek Kolstad cùng Aaron Rabin lại chẳng tìm được điều gì mới mẻ để thay thế.

Nobody-2-review

Nếu phần đầu hấp dẫn vì kể câu chuyện về một người đàn ông bình thường hóa ra là một sát thủ khét tiếng, thì phần hai lại cố gắng xoay chiều nhưng không thành công: Hutch Mansell (Odenkirk) giờ trở lại nghề cũ để trả món nợ với “The Barber” (Colin Salmon) sau khi đốt sạch tiền mafia Nga. Ý tưởng biến sự nghiện việc của Hutch từ công việc văn phòng sang công việc ám sát, từ từ hủy hoại cuộc hôn nhân với Becca (Connie Nielsen), thoạt nghe khá tiềm năng. Thế nhưng thay vì khai thác chiều sâu, bộ phim chỉ đưa cả gia đình Mansell đến một thị trấn nhỏ tên Plummerville – thực chất là ổ tội phạm trá hình dưới lớp du lịch thị trấn.

Nhân vật phụ thành… kẻ phụ

Sự hụt hơi càng rõ rệt ở tuyến nhân vật phụ. Christopher Lloyd – từng khiến khán giả thích thú ở phần một – lần này gần như “vô hình”. Connie Nielsen chỉ còn làm nền cho sự lạnh nhạt trong hôn nhân. Colin Hanks thì trông buồn ngủ hơn là ác độc, còn Sharon Stone xuất hiện như một nhân vật phản diện “cho có”. Ngay cả Odenkirk cũng không còn ánh lửa rực cháy, thay vào đó là một sự mệt mỏi, giống hệt một nghệ sĩ hài kể đi kể lại cùng một câu chuyện cười mà chính mình cũng chán nghe.

Hành động: nhiều máu nhưng ít hồn

Timo Tjahjanto vốn nổi tiếng với phong cách bạo lực điên cuồng (The Night Comes for Us là minh chứng rõ rệt). Nhưng trong Nobody 2, những cảnh đánh đấm tưởng như máu lửa lại trở nên… an toàn. Những phân cảnh Hutch biến bất cứ đồ vật nào thành vũ khí – từ trò chơi whack-a-mole trong arcade đến cuộc hỗn chiến trên thuyền vịt – thay vì sáng tạo, lại gợi cảm giác rập khuôn. Nhiều cảnh thậm chí hài hước ngoài ý muốn, chẳng hạn như những thùng tiền chất cạnh mấy thùng “Vật liệu nổ” trong kho – dễ gây liên tưởng đến hài kịch kiểu Naked Gun hơn là phim hành động căng thẳng.

nobody-christopher-lloyd-review-phim

Điều đáng tiếc là bộ phim đã có cơ hội để bước sang một hướng mới: khai thác yếu tố parody, biến Hutch thành phiên bản “Clark Griswold hóa sát thủ”, một kiểu National Lampoon’s John Wick. Trên giấy tờ, đó là ý tưởng hấp dẫn. Nhưng thay vì dám đi đến cùng, Nobody 2 lại chọn nửa vời, khiến tổng thể vừa không đủ nghiêm túc, vừa chẳng đủ hài hước.

Nếu Nobody là luồng gió mới, thổi sinh khí vào mô-típ “người bình thường bỗng hóa sát thủ”, thì Nobody 2 lại chỉ là bản sao nhợt nhạt, thiếu nhiệt huyết và sáng tạo. Nó có nhiều cảnh máu me, nhưng thiếu cái hồn; có dàn diễn viên tài năng, nhưng chẳng ai thật sự được tỏa sáng. Cũng như bản rock dở tệ của Ring of Fire trong cảnh cao trào, Nobody 2 là minh chứng cho việc đôi khi một bản cover chỉ khiến người ta nhớ đến sự xuất sắc của bản gốc.

 

Content Protection by DMCA.com