
Baek Sehee, tác giả của hồi ký Tôi muốn chết nhưng tôi thèm ăn Tteokbokki, qua đời ở tuổi 35 tại một bệnh viện ở thành phố Goyang, phía tây Seoul (Hàn Quốc). Cơ quan Hiến tạng Hàn Quốc xác nhận thông tin, đồng thời cho biết gia đình nữ nhà văn không muốn công bố nguyên nhân cái chết.
Sự ra đi của Baek Sehee khiến giới văn học và độc giả toàn cầu bàng hoàng. Cô được xem là hiện tượng văn hóa của Hàn Quốc trong thập niên qua, nhờ lối viết thẳng thắn, can đảm đối diện với căn bệnh trầm cảm – một chủ đề vẫn còn bị kỳ thị trong xã hội.
Từ những dòng blog đến cuốn sách thay đổi cuộc trò chuyện về sức khỏe tinh thần
Sinh năm 1990 tại Goyang, Baek Sehee là con giữa trong ba chị em. Cô tốt nghiệp ngành sáng tác văn chương tại Đại học Dongguk (Seoul) và từng làm việc tại một nhà xuất bản trong 5 năm. Trong thời gian này, cô được chẩn đoán mắc chứng rối loạn trầm cảm dai dẳng, và bắt đầu trị liệu tại các trung tâm tư vấn tâm lý. Những trải nghiệm ấy sau này trở thành chất liệu cho tác phẩm nổi tiếng của cô.
Ra mắt năm 2018, Tôi muốn chết nhưng tôi thèm ăn Tteokbokki ghi lại các đoạn hội thoại giữa Baek và bác sĩ trị liệu, xen lẫn những suy tư về lo âu, tự nghi ngờ bản thân, và cả phân biệt giới tính. Cái tên giản dị, gợi món bánh gạo cay thân thuộc của Hàn Quốc, ẩn chứa nỗi khao khát nhỏ bé nhưng chân thật – muốn sống, dù chỉ vì một điều bình thường.
Cuốn hồi ký nhanh chóng trở thành hiện tượng xuất bản, bán hơn một triệu bản trên toàn thế giới, được phát hành tại 25 quốc gia và được xem như một chất xúc tác mở ra cuộc đối thoại sâu sắc về sức khỏe tinh thần.
Baek từng chia sẻ trong cuộc phỏng vấn với PEN Transmissions (2023) rằng cảm hứng viết sách đến từ một bình luận trên blog cá nhân, nơi cô ghi lại các buổi trị liệu:
“Khi họ nói rằng như thể ánh sáng rọi vào bóng tối trong cuộc đời họ, tôi thực sự ngạc nhiên. Tôi chỉ thành thật trước công chúng, vậy mà điều đó lại khiến ai đó được an ủi.”
Một di sản của sự thành thật
Dịch giả Anton Hur, người chuyển ngữ tác phẩm sang tiếng Anh, viết trên mạng xã hội rằng Baek “đã chạm đến hàng triệu cuộc đời”. Khi tin cô qua đời lan rộng, hàng nghìn độc giả khắp nơi đã chia sẻ lời tưởng niệm và cảm ơn cô – người đã giúp họ thấy mình không đơn độc trong cuộc chiến với những cơn trầm cảm.
Trong Tôi muốn chết nhưng tôi thèm ăn Tteokbokki, cô từng viết:
“Tôi mạnh mẽ dang rộng vòng tay và chứng tỏ rằng tôi đang ở bên bạn. Mong sao những ai đang chìm đắm trong mớ bòng bong cảm xúc có thể nhận ra đôi bàn tay tôi, đến gần tôi hơn và chúng ta cùng truyền cho nhau hơi ấm niềm tin.”
Năm 2019, Baek tiếp tục ra mắt Tôi muốn chết nhưng tôi thèm ăn Tteokbokki – Phần 2, đi sâu hơn vào những cuộc vật lộn với hành vi tự hại và ý nghĩ tự tử. Dù được coi là người mở đường cho việc nói thẳng về sức khỏe tinh thần, cô vẫn khiêm tốn: “Điều khiến tôi vui là ít nhất, chúng ta đã bắt đầu nói về nó nhiều hơn.”
Trong thông cáo gửi báo chí, chị gái của cô – Baek Dahee – viết: “Em tôi yêu viết lách, yêu việc kết nối với người khác qua chữ viết, và luôn cố gắng gieo hy vọng cho mọi người.”
Baek Sehee đã rời đi, nhưng những dòng chữ chân thành của cô vẫn tiếp tục an ủi, sưởi ấm và truyền đi thông điệp về lòng cảm thông – rằng chúng ta không hề đơn độc trong nỗi buồn của mình.
Bạn có muốn tôi giúp viết phiên bản đăng Facebook (giọng văn gần gũi, cảm xúc hơn) để tưởng niệm Baek Sehee không?


