Trong bức tranh điện ảnh Việt, mỗi khi xuất hiện tác phẩm gắn nhãn 18+ đều dễ dàng thu hút sự quan tâm. Tuy nhiên, thay vì tạo nên cú hích, hai bộ phim Tiệm cầm đồ: Có Chơi Có Chịu và Cô Dâu ma lại trở thành minh chứng rõ ràng cho sự mong manh giữa “táo bạo” và “thảm họa phòng vé”.
“Tiệm cầm đồ” – thất bại ngay từ trước khi ra rạp
Được quảng bá với yếu tố giật gân, khai thác góc tối của con người khi sa vào vòng xoáy cám dỗ, Tiệm cầm đồ lại nhanh chóng rơi vào cảnh ế vé. Có ngày, phim chỉ bán được vài tấm, tổng doanh thu sau 10 ngày chưa vượt quá 151 triệu đồng.
Điều đáng nói, trước thời điểm phát hành, diễn viên Cát Phượng – một gương mặt quan trọng trong phim – đã thẳng thắn nhận xét tác phẩm… dở. Phát ngôn này khiến khán giả mất niềm tin, đồng thời trở thành ví dụ điển hình về sự thiếu đồng thuận trong ê-kíp, gián tiếp đẩy bộ phim vào thế khó ngay từ vạch xuất phát.
“CÔ DÂU MA” – tham vọng hợp tác Việt – Thái nhưng hụt hơi
Ở chiều ngược lại, Cô dâu ma – sản phẩm hợp tác Việt – Thái – từng được kỳ vọng sẽ mở ra làn gió mới cho dòng phim kinh dị 18+. Phim có bối cảnh ma mị, dàn diễn viên trẻ trung, lời hứa hẹn về câu chuyện ly kỳ. Nhưng sau khi công chiếu, hiệu ứng truyền miệng lại không mấy khả quan.
Khán giả cho rằng kịch bản thiếu logic, tình tiết rời rạc, không đáp ứng được kỳ vọng. Sau ba tuần trụ rạp, tác phẩm chỉ đạt 11,5 tỷ đồng, với số suất chiếu teo tóp dần. Đây là minh chứng rõ ràng cho khoảng cách giữa khâu quảng bá rầm rộ và chất lượng thực tế.
Điểm chung của cả hai tác phẩm là sự hụt hơi trong nội dung lẫn chiến lược phát hành. Mang nhãn 18+ nhưng lại quá phụ thuộc vào yếu tố “cấm kỵ”, các phim không thể giữ chân khán giả. Trong khi đó, thị trường hiện tại đòi hỏi một kịch bản chắc tay, thông điệp rõ ràng và cách kể chuyện hấp dẫn.
Ngoài ra, chiến dịch truyền thông cũng cần tinh tế, tránh những lùm xùm ngoài lề khiến khán giả quay lưng.
Dù thất bại, Tiệm cầm đồ và Cô dâu ma không nên được nhìn nhận là dấu chấm hết cho dòng phim 18+ tại Việt Nam. Trái lại, đây là minh chứng cho sự dũng cảm thử nghiệm và khát vọng mở rộng biên giới sáng tạo.
Mọi thử nghiệm đều có cái giá, và lần này, đó là bài học đắt đỏ về việc cân bằng giữa nghệ thuật và thương mại. Câu hỏi đặt ra: đâu là hướng đi đúng đắn để phim giới hạn độ tuổi tại Việt Nam vừa tạo tranh luận, vừa chinh phục phòng vé?





