Chỉ sau 4 ngày khởi chiếu, Mang mẹ đi bỏ đã đạt doanh thu hơn 10 tỷ đồng – một con số ấn tượng đối với điện ảnh Việt. Nhưng điều đáng nói hơn cả, không phải là doanh thu, mà là những cảm xúc rất đời mà bộ phim mang lại: âm thầm, chân thực và chạm tới những nơi sâu kín nhất trong lòng người.

Một bộ phim Việt Nam được chờ đợi, được đón nhận và dễ dàng thốt lên hai từ: đáng xem. Nhất là khi có những phân cảnh quay tại bãi biển Đồi Dương – Phan Thiết, nơi gợi nhớ bao ký ức tuổi thơ với những khán giả lớn lên từ mảnh đất này.
Bộ phim kể về Hoan – một chàng trai làm nghề cắt tóc vỉa hè và mẹ anh – bà Hạnh, người phụ nữ mắc bệnh Alzheimer. Cuộc sống mưu sinh vốn đã khó khăn, nay còn chất chồng bởi việc chăm sóc người mẹ lúc tỉnh lúc mê. Chính Hoan cũng mắc chứng động kinh – một chi tiết khiến hành trình của hai mẹ con càng thêm nặng nề và u uẩn.
Ngay từ đầu phim, cảnh Hoan khóa cửa nhốt mẹ trong căn phòng trọ ẩm thấp tạo cảm giác nặng nề, gai góc. Nhưng rồi đạo diễn Mo Hong Jin đã khéo léo gỡ từng lớp tâm lý, để người xem dần hiểu và cảm thông. Những hành vi ngây dại, những lần lạc đường, những ánh mắt trống rỗng của mẹ… xen kẽ với những cơn động kinh đột ngột của con – tất cả làm nên một chuỗi bi kịch đời thường, không kêu gào nhưng khiến người xem nghẹn thở.
Có lúc, Hoan đã tuyệt vọng đến mức đưa mẹ về Hàn Quốc – nơi bà từng sống thời trẻ – với ý định bỏ lại mẹ nơi đất KHÁCH. Nhưng cuối cùng, đứng trước hình ảnh gia đình người anh trai đang quây quần hạnh phúc, Hoan không thể làm điều ấy. Anh đẩy xe lăn đưa mẹ rời đi thật nhanh. Và câu nói kết thúc phim khiến khán giả lặng người:
“Mẹ à, trong gia đình mình, ít nhất phải có một người được hạnh phúc.”
MANG MẸ ĐI BỎ không kể một câu chuyện bi lụy. Đạo diễn không cố đẩy cảm xúc bằng nước mắt, mà bằng sự kiệm lời, bằng khoảng lặng, bằng cách để nhân vật… không nói gì. Chỉ là ánh mắt của người mẹ dõi theo con, chỉ là bàn tay run rẩy bấu lấy mép bàn, chỉ là dáng con trai đội mưa tìm mẹ lạc giữa đêm tối – tất cả đã đủ làm khán giả rơi nước mắt.
Nghệ sĩ Hồng Đào và diễn viên Tuấn Trần đã có những vai diễn để đời. Họ không “diễn” mà như sống trong chính nhân vật. Sự nhập vai thuyết phục đến mức khiến người xem quên mất đây là một bộ phim, mà như đang dõi theo một đoạn đời thực của hai mẹ con ngoài đời.

Phim có hài, có bi, nhưng tất cả đều vừa đủ, không gượng gạo, không dư thừa. Mang mẹ đi bỏ không chỉ chuyển tải một câu chuyện, mà còn để lại dư vị: một khoảng lặng để mỗi người soi lại chính mình. Về cha mẹ, về gia đình, về những điều chưa kịp làm, chưa kịp nói. Và nhất là, về những người đang âm thầm gánh gồng, chăm sóc người thân bằng cả tình thương, sự nhẫn nại và niềm tin nhỏ nhoi rằng: “Hạnh phúc – ít nhất – phải đến với một người trong gia đình này.”
Nếu bạn đang tìm một bộ phim để đi cùng mẹ, hoặc để hiểu mẹ hơn, Mang mẹ đi bỏ là lựa chọn không thể bỏ lỡ.

