Review Phim Hành Trình Rực Rỡ Ta Đã Yêu – A Big Bold Beautiful Journey

Review phim A Big Bold Beautiful Journey: Khi diễn xuất cứu vãn một hành trình nửa vời

A Big Bold Beautiful Journey” minh họa một chân lý mà nhiều đạo diễn huyền thoại từng nhắc đến: chỉ cần chọn đúng diễn viên chính, bạn đã nắm được 90% thành công. Bộ phim quy tụ hai ngôi sao hạng A – Colin FarrellMargot Robbie – trong vai một cặp nhân vật rắc rối chuyện tình cảm, bất ngờ gắn kết với nhau trong một chuyến hành trình, rồi dần nảy sinh tình yêu nhưng vẫn cố chấp khước từ nó vì những vết thương và nỗi sợ riêng.

Điểm mạnh lớn nhất của phim chính là cách Farrell và Robbie hoá thân: vừa cuốn hút, vừa chân thực, vừa đủ khoảng lặng để giữ sự tinh tế. Tuy nhiên, phần còn lại của bộ phim lại khiến khán giả cảm thấy hụt hẫng.

Nhân vật: Đẹp nhưng lạc lõng

David (Colin Farrell) là một người đàn ông trung niên đang vật lộn với khủng hoảng tuổi bốn mươi sau cái chết của cha. Từng được nuôi dưỡng bằng niềm tin rằng mình “đặc biệt”, giờ đây anh rơi vào cảm giác thất bại vì không đạt được ước mơ. Sarah (Margot Robbie), ngược lại, được xây dựng như một phiên bản muộn màng của “Manic Pixie Dream Girl” – một dạng nhân vật nữ từng phổ biến nhưng nay đã trở nên sáo mòn. Cô xinh đẹp, đầy sức sống, nhưng lại mắc thói quen ngoại tình và luôn tin rằng mình sẽ làm tổn thương bất cứ ai đến gần.

A-Big-Bold-Beautiful-Journey-hanh-trinh-ruc-ro

Cả hai gặp nhau tại một đám cưới, nhanh chóng bị hút vào nhau nhưng đồng thời tìm đủ lý do để né tránh. Những vết thương từ quá khứ – từ sự từ chối tình cảm thời niên thiếu của David đến mối quan hệ méo mó với người mẹ mê nhạc kịch của Sarah – khiến họ luôn ở thế nửa muốn gắn kết, nửa muốn chạy trốn.

Phong cách kể chuyện: Lửng lơ và thiếu quyết đoán

“A Big Bold Beautiful Journey” dường như không biết mình muốn trở thành phim gì. Có lúc, nó giống một bộ phim độc lập Mỹ thập niên 1990, xoay quanh những con người đặc quyền nhưng rối ren tình cảm. Lúc khác, nó lại phảng phất bóng dáng của kịch bản Charlie Kaufman – như Eternal Sunshine of the Spotless Mind – nhưng bị rút bỏ hết sự sắc sảo và đau đớn cần có.

Kịch bản của Seth Reiss sử dụng mô-típ “cánh cửa” như một biểu tượng – cửa ra vào, cửa sang thế giới khác, cửa ngã rẽ cuộc đời. Nhưng thay vì khai thác chiều sâu, phim chỉ dừng ở mức gợi ý, khiến khán giả liên tưởng đến một bản sao nhạt nhòa của Sliding Doors.

A-Big-Bold-Beautiful-Journey-hanh-trinh-ruc-ro

Ngay từ đầu, dấu hiệu “phi thực tế” đã lộ rõ: GPS có hình dáng như HAL-9000 biết nói mỉa mai, hay bãi cho thuê xe kỳ quái do Phoebe Waller-Bridge thủ vai “The Cashier” điều hành. Thế giới phim vừa mơ mộng, vừa phi lý, nhưng không bao giờ thống nhất để tạo thành một tổng thể đáng tin.

Điểm sáng: Diễn xuất và vài hình ảnh khó quên

Dù cốt truyện mong manh, Farrell và Robbie vẫn mang đến những khoảnh khắc sống động. Một ánh nhìn khao khát xen lẫn do dự, một điếu thuốc giữa cơn mưa, hay ánh mắt bất lực khi Sarah nhận ra mình sắp lặp lại sai lầm cũ – tất cả đều khiến khán giả bám trụ với bộ phim. Đặc biệt, cảnh Farrell hát trong vở nhạc kịch thời trung học được tái hiện đã gợi một nỗi buồn man mác nhưng đầy sức gợi.

Kogonada, vốn nổi tiếng với ColumbusAfter Yang, lần này vẫn cho thấy tay nghề thị giác qua cách sắp đặt khung hình và nhấn mạnh chủ đề “cánh cửa” bằng những chi tiết thị giác tinh tế. Nhưng chỉ vậy thôi là chưa đủ.

phim-hanh-trinh-ruc-ro-ta-da-yeu

Sau khi “A Big Bold Beautiful Journey” kết thúc, khó ai còn nhớ rõ mạch truyện, nhưng những hình ảnh lẻ loi của Farrell và Robbie thì vẫn ám ảnh. Bộ phim giống như chính nhân vật của mình: đẹp, cuốn hút, nhưng không dám dấn thân trọn vẹn.

Cuối cùng, đây không phải là một “hành trình lớn lao, táo bạo và tươi đẹp” như cái tên hứa hẹn, mà là một chuyến đi nửa vời, được nâng đỡ bởi tài năng và hào quang của hai diễn viên chính – những ngôi sao dường như sinh ra không đúng thời, khi Hollywood hiện đại không còn biết cách trân trọng mẫu minh tinh cổ điển này.

 

 

Content Protection by DMCA.com